Đọc novel Chapter 4 tiếng Việt mới nhất trên тrυyện•ѕắc. Novel Sói săn mồi tiếng Việt luôn được cập nhật trên тrυyện•ѕắc. Luôn luôn cập nhật đầy đủ novel tại đây. Xem các truyện novel тrυyện•ѕắc tại menu Danh Sách Truyện
NẾU BẤT KỲ HÌNH ẢNH NÀO BỊ HỎNG HOẶC KHÔNG TẢI ĐƯỢC SAU KHI LÀM MỚI, VUI LÒNG BÁO CÁO CHO [Dâm Mộng]
Sau lần phá trinh Quỳnh Anh, Long cứ trốn ở nhà không dám qua nhà Hoa vì sợ cô phát hiện chắc thẻo dái cậu luôn quá, mấy ngày nay cậu cứ sống trong sợ hãi.
“Hey nhóc… dạo này cứ thậm thà thậm thụt… còn không qua bên kia nữa… mới làm chuyện gì xấu à” Thiên thấy Long dạo này là lạ nên hỏi.
“Không… làm gì có… anh cứ nghĩ xấu em không” Long giật mình vì bị hỏi.
“Hừ… liệu hồn đó… ngày mai anh sẽ đi xa vài hôm… nhanh thì 1 tháng… chậm thì nửa năm… ở nhà thì nhóc lớn nhất nên phải biết chăm sóc hai bé con kia… hiểu không?” Thiên căn dặn thằng em, gã sắp phải đi xa làm chuyện gì đó.
“Anh đi à… thế còn công việc làm ăn” Long hoảng hốt khi nghe tin Thiên rời đi, cậu đã quen với cảm giác an toàn khi có gã kề bên, gã đi rồi thì cậu phải xử lí mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, điều đó làm cậu thấy khá sợ hãi.
“Cái Thủy nó quen rồi… đợt này anh chỉ nhận khách quen thôi nên chắc cũng không sao… việc sắp tới rất gấp nên không đi không được… mày nhớ luyện tập chăm chỉ đấy… anh về kiểm tra mà không ra gì thì ăn đòn… nghe chưa” Thiên trừng mắt với Long rồi rời đi, gã còn phải dặn dò hai cô nhóc trong nhà nữa.
Nhìn bóng lưng Thiên, Long thầm hứa sẽ cố gắng hết sức mình để không phụ lòng anh, từ cái ngày được Thiên cứu và cưu mang đến tận bây giờ, cậu đã xem gã là người cha thứ hai của mình trên đời.
Thấy bức bối trong người vì không biết Hoa có biết chuyện không, Long đi ra ngoài định đi tản bộ bên dưới hít thở không khí trong lành, đang đợi thang máy thì tiếng hét của Quỳnh Anh làm cậu giật mình.
“Cứu… mẹ… mẹ ơi”
Long hốt hoảng, không suy nghĩ nhiều cậu vận cước đá tung cửa nhà Hoa, phải nói mới học võ chưa được bao lâu mà nhờ cố gắng nên công phu của cậu không đến nổi nào.
“Ầm… ”
Long lao nhanh vào nhà, cửa phòng Hoa mở tung, câu chạy nhanh tới xem bên trong, trên giường là Quỳnh Anh đang ôm Hoa, sắc mặt cô tái nhợt đi, khắp nơi vương vãi những viên thuốc màu trắng gì đó, mặt Long tái xanh hoảng sợ, cô tự tử sao, cậu đã từng xem phim nên không lạ cảnh này.
“Hoa… Hoa… Hoa” Long nhào tới ôm lấy Hoa trong tay Quỳnh Anh, cô bé khóc sưng cả mắt rồi, nhớ lại bộ phim, Long đưa tay lên mũi Hoa, may quá, vẫn còn hơi thở dù yếu ớt.
“Quỳnh Anh… dìu mẹ lên lưng anh… nhanhhhhhhhh” Long hét lên làm Quỳnh Anh giật mình tỉnh lại, phải rồi, cứu mẹ, cô bé nhanh chóng giúp Long cõng mẹ rồi chạy theo sau cậu đi bệnh viện.
Gần chung cư có một bệnh viện cấp quận có lần Long đến khám sức khỏe nên cậu rất rành đường, cõng Hoa trên lưng, cậu chạy như bay không chút ngừng nghĩ, không biết chuyện gì nhưng mà cậu linh cảm được nó có liên quan đến cậu, phải chăng cô biết được chuyện của cậu và Quỳnh Anh hôm đó.
Long lắc đầu xua tan những ý nghĩ trong đầu, cậu phải tập trung dành toàn bộ sức lực cõng Hoa chạy, mồ hôi bắt đầu vã ra khắp người và lưng cậu đã có cảm giác e ẩm.
Với một sức mạnh thần kỳ, 15 phút sau Long đã đưa Hoa đến bệnh viện, nhìn cô nằm trên chiếc giường y tế, cậu mới thở phào nhẹ nhỏm, cô mà có chuyện gì chắc cậu ân hận suốt đời quá, phía sau Quỳnh Anh vẫn ôm mặt khóc thút thít.
“Quỳnh Anh… có chuyện gì vậy” Dìu cô bé tới hàng ghế ngoài phòng cấp cứu, Long hỏi nhẹ nhàng.
“Em… em không biết… hôm qua tắm với mẹ… mẹ thấy chỗ đó hơi sưng nên hỏi em … em nói chơi trò chơi với anh mà mẹ sững người rồi ôm lấy em … mẹ liên tục nói xin lỗi em … huhu… rồi sáng khi em đi học mẹ nói với em là mẹ là một người mẹ tồi… huhu… tối nay em đi học về thì thấy mẹ như thế rồi… huhu” Quỳnh Anh ôm chầm lấy Long khóc nức nở làm cậu thấy có lỗi không tả được, cũng chỉ tại cậu không kìm chế được.
Đang cắn rứt vì tội lỗi gây ra, một y tá đến trước mặt Long làm cậu cố gắng kìm nén cảm xúc.
“Anh là người nhà bệnh nhân?”
“Vâng… tôi là em chị ấy!”
“Chị ấy đã qua cơn nguy kịch… cũng may là lượng thuốc ngủ chưa đủ… bác sĩ yêu cầu chị ấy ở lại quan sát vài ngày… anh nên liên lạc vời gia đình để chọn phòng hồi sức riêng hay chung… ”
“Cho chị ấy một phòng riêng và chế độ chăm sóc tốt nhất… tôi sẽ đóng tiền ngay bây giờ” Long không chút suy nghĩ trả lời làm cô gái y tá sững sốt.
2 giờ sáng… Hoa tỉnh lại… nhìn quanh căn phòng một lượt… cô biết mình vẫn chưa chết, cái mùi thuốc khử trùng của bệnh viện không lẫn đi đâu được… liếc nhìn trên bàn là cá tá đồ ăn và hoa quả… đặc biệt là cái đầu của Long gục trên thành giường vì quá mệt mỏi làm cô muốn điên lên.
“Cút… ai cho cậu ở đây… cút cho tôi… huhu” Hoa gào lên giữa đêm tối làm Long giật mình tỉnh giấc, nhìn cô đã tỉnh cậu mới an lòng, nhưng mà ánh mắt căm thù như muốn xé xác cậu ra làm đầu óc Long rối bời.
“Em… em bình tĩnh… anh đi… anh đi mà” Long biết giờ Hoa đang giận lắm, cậu nói nhỏ rồi bước ra, cái cổ cậu do ngủ sai tư thế đau kinh khủng.
Nhìn hình bóng cậu bước ra, cái đầu tóc lộn xộn và cái tư thế đi nghiêng nghiêng của người đau cổ làm Hoa run lên, cô biết là cậu chăm sóc cho cô nhưng mà cậu… cậu dám làm thế với Quỳnh Anh… tại sao… tại sao, Hoa khóc nức nở.
Đứng sát vào cánh cửa nghe tiếng khóc của Hoa, Long vò đầu bức tai tự dằn vặt, cậu có tình cảm với cô thật, làm cho cô đau khổ cậu cũng thấy tim mình đau lắm…
Hơn tiếng sau, cảm thấy động tĩnh trong phòng yên ắng, Long sợ cô làm liều nên mở cửa vào kiểm tra, nhìn cô ngủ mà hai mí giật giật không yên giấc trên giường, Long tiến lên gạt những sợi tóc rối trên khuôn mặt tuyệt mĩ của cô ra để ngắm nhìn khuôn mặt mĩ lệ của cô như lần cuối được ngắm nhìn nó.
Biết cô ngủ, Long quyết định tâm tình cùng người yêu đầu đời của mình lần cuối cùng, sau đêm nay cô sẽ không bao giờ thấy cậu nữa, nhẹ nhàng xách cái ghế lại ngồi cạnh Hoa.
“Hoa… anh yêu em… em biết không lần đầu nhìn thấy em anh đã yêu em… anh cũng không phải có cha mẹ bên nước ngoài… anh là một đứa mồ côi cha… từ lúc 5 tuổi đã theo mẹ về nhà chồng mới… một đám cưới vì tiền vì nhà ngoại anh thiếu tiền người ta dữ quá… từ nhỏ anh đã bị bắt nạt… anh không có tuổi thơ như những đứa trẻ khác… đi học thì không có bạn… ăn cơm thì phải ra ngồi riêng ăn một mình… lúc không có mẹ thì bị đánh vô cớ bất cứ lúc nào họ muốn … đến người bạn đầu tiên của anh cũng bị bọn chúng hại gia đình cô ấy… không chịu được anh đã bỏ đi… tưởng chừng như anh sẽ chết cô đơn dưới chân cầu thì một người anh, người cha thứ hai của anh đã xuất hiện… anh đã được anh ấy cứu và cưu mang đến tận bây giờ… anh muốn kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền để cứu mẹ khỏi cái gia đình kinh khủng ấy… nếu anh có thực lực thì anh sẽ báo thù những con người đã cướp đi tuổi thơ và món đồ chơi duy nhất mà ba cho anh… em biết không … em là người thứ hai mà anh kể chuyện của mình sau anh ấy, anh đã hứa chôn nó sâu vào bên trong mình để lấy nó làm động lực cho bản thân cố gắng hơn… nhưng mà với em… người đầu tiên anh yêu … anh muốn nói hết với em… cho dù em đang ngủ đi nữa… anh xin lỗi… xin lỗi em nhiều lắm… xin lỗi vì đã nói dối em và làm chuyện đó với Quỳnh Anh… xin lỗi vì anh không thể kiềm chế bản thân mình… anh biêt lỗi lầm mình gây ra không thể nói xin lỗi là xong nhưng mà anh không thể nào làm gì cả… anh không thể lấy cái chết hay gì tạ lỗi với em vì anh còn phải cứu mẹ anh… em biết không… chúng giàu lắm… chúng rất có quyền lực… nếu anh gục ngã lúc này thì mẹ anh sẽ bị chúng hành hạ đến khi tóc bạc mất… anh không thể… không thể nào để như vậy được … lần cuối anh xin lỗi em… xin lỗi Quỳnh Anh… anh biết em không tha thứ cho anh … nhưng mà ngôi nhà ấy là của mẹ con em, em có thể bán hoặc làm gì cũng được… giấy tờ đầy đủ anh sẽ đưa cho Quỳnh Anh giữ vì anh biết em không muốn nhìn mặt anh… tạm biệt em… người yêu đầu tiên của cuộc đời anh”
Vuốt khuôn mặt xinh đẹp của cô lần cuối, Long gạt đi những giọt nước mắt của mình, cậu không được mềm yếu lúc này, cậu còn rất nhiều việc phải làm, cậu sẽ chôn sâu tội lỗi này vào và trả nó lúc cậu hoàn thành mục đich của bản thân mình.
Long xoay người rời đi thì một bàn tay mềm mại níu cánh tay cậu lại làm cậu giật mình, quay đầu lại cậu thấy Hoa đang nhìn cậu chằm chằm không rời, ánh mắt giận dữ căm thù lúc nãy đã không còn, cô nhìn cậu với ánh mắt yêu thương của những người yêu nhau.
“Em nghe… nghe hết rồi” Long đỏ mặt xấu hổ vì những lời sến súa vừa rồi của cậu chắc hẳn đã lọt vào tai Hoa.
“Đến đây với em… ”Hoa không trả lời, cô kéo Long tới làm cậu bất ngờ.
Hoa bắt Long ôm mình thật chặc, nãy Long bước vào cô đã định hét lên đuổi cậu đi nhưng mà cuối cùng vẫn giả bộ nằm im xem cậu làm gì, nghe được những lời nói chân thành của cậu làm cô cảm động thật sự, cậu không có tuổi thơ, lại còn bị chà đạp như vậy nhưng mà tình yêu của cậu dành cho mẹ thật lớn làm sao … cô yêu cậu là thật, chuyện của Quỳnh Anh cô cũng đã hỏi rõ rồi, là do cô bé đòi Long chơi trò đó nếu không sẽ mét cô chứ không phải cậu hãm hiếp cô bé… nhưng mà nghĩ đến con thì Hoa không thể tha thứ cho bản thân mình và Long được… nếu cô không chấp nhận Long thì Quỳnh Anh sao có thể mất đi trinh tiết của mình… cô hận Long một thì hận bản thân mình gấp mười… vì thế cô đã chọn thuốc ngủ để kết thúc đi cuộc đời mình… cho đến lúc này, khi nghe những lời chân thành của Long, cô mới biết rằng mình đã lầm, cô yêu cậu nhiều lắm, cô muốn chăm sóc cậu bù đắp những ngày tháng tuổi thơ bất hạnh của cậu… Quỳnh Anh sau chuyện đó vẫn vui tươi và bình thường như ngày nào, lúc kể chuyện đó cô bé còn tươi cười thì cô có gì phải lo lắng… chỉ cần cậu và Quỳnh Anh vui vẻ hạnh phúc thì tại sao cô phải dằn vặt bản thân mình cơ chứ… bỗng nhiên Quỳnh phát hiện mục đích sống của mình lại có thêm một, đó là chăm sóc cho Long, người mà cô yêu.
“Em… em vẫn còn giận anh sao… anh xin lỗi… anh… anh không kìm chế được bản thân mình” Long lên tiếng khi bị Hoa ôm chặc vài phút rồi.
“Chơi đi anh… em muốn” Hoa nói nhỏ nhưng mà trong đêm tối thì âm thanh kia truyền vào tai Long rõ mồn một, cậu sửng sốt nhìn vào mắt cô.
“Ở đây sao?” Long nhìn quanh căn phòng bệnh một lượt rồi hỏi lại lần nữa.
“Ừ… ” Tiếng đồng ý của Hoa như nút bấm bật công tắc trong người Long làm máu nóng một lần nữa trong người cậu sôi lên, không biết cô đã tha thứ cho cậu chưa nhưng mà khi đàn bà muốn chuyện đó thì đàn ông có nghĩa vụ phải làm họ thỏa mãn.
Long cởi lấy hàng cúc áo của cái áo bệnh nhân, cặp vú trắng to tròn của Hoa nhanh chóng được giải thoát ra khỏi cái áo chật hẹp kia, mặc dù sờ bóp bao nhiêu lần rồi nhưng Long nhìn thấy nó vẫn không thể không bị hấp dẫn, cậu cúi xuồng ngậm lấy một bầu vú của Hoa mà mút, cái còn lại cũng không thoát khỏi số phận bị trêu đùa chọc ghẹo trong bàn tay Long.
“Ưhhh… ưhhh… ưhhhh… để nó vào giữa đi anh” Hoa rên rỉ vài tiếng rồi nhìn đũng quần Long nói.
Với kinh nghiệm đọc truyện trên truyensextv99.net được vài tháng, Long biết cô muốn gì, cậu hưng phấn tụt quần lôi con cặc to dài của mình ra đưa tới trước khe ngực cô.
Hoa nhìn Long yêu thương rồi cô tự cầm lấy bầu vú của mình ép chặc lên con cặc ở giữa mà bắt đầu chà xát.
“Đẩy nó tới đi”Hoa nói làm Long đang sướng tê người làm theo vô điều kiện, cậu đẩy con cặc về phía trước không biết Hoa định làm gì.
Đợi cặc Long tiến tới thì Hoa mở miệng ra để đầu rùa lọt vào trong miệng, cô mút chụt chụt rồi đánh lưỡi liên tục lên nó làm Long như bị điện giật, cặc cậu cương lên hết cỡ.
“Em tuyệt quá… anh sướng chêt mất… anh yêu em” Long rên rỉ vì quá phê, cặc cậu được hai bầu vú ép chặc, đầu khấc còn được cô bú liếm như thế làm cậu sướng đến không chịu nổi, mấy diễn viên JAV mà cậu xem chưa chắc đã hơn cô khoảng này nha.
“Không được ra… em chưa sướng” Hoa nhả đầu rùa ra nói một câu rồi lại tiếp tục nuốt nó vào, Long muốn ra lắm rồi nhưng mà tuân theo lệnh nữ hoàng, cậu thò một tay ra sau xài chiêu cũ, thọc ngón tay vào lỗ đít để cảm giác đau làm cậu không thể lên đỉnh.
Hoa để ý thấy chiêu của cậu nên hơi bất ngờ, từ lần đầu làm tình cô đã nghi rồi, cậu dường như rất quen thuộc với sex, thì ra vẫn còn chuyện dấu mình, cô ép chặc hai bầu vú mình và mút mạnh hết cỡ để giải tỏa cơn bực bội trong người.
“Ahhhh… nhanh quá… em mút chặc quá… ưhhh… anh không chịu nổi đâu … ưhhhh … ahhhh” Long đổ mồ hôi vì phải kìm chế cảm giác lên đỉnh, tự dưng cô làm mạnh bạo quá làm cặc cậu sướng không tả nổi, Long cố gắng đút ngón tay liên tục vào lỗ đít mong sao kìm được cơn xuất tinh của mình nhưng mà dần dần cậu cảm thấy cậu sắp không kìm nổi nữa rồi.
Hoa nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của Long nãy giờ biết cậu kìm nén giữ lắm, hừ ai biểu dám dấu diếm cô cơ chứ, dù sao cô cũng nứng rồi, không chơi nữa, Hoa nhả đầu khấc phình to trong miệng ra.
Được giải thoát, Long thờ phào, thêm một phút nữa chắc cậu điên lên mất, nhìn cái quần đã ướt đẫm một mảng lớn của cô, cậu biết cô muốn rồi, Long nở nụ cười tà ác, phải trừng trị cô mới được.
“Em muốn… cho em” Hoa nũng nịu nói với Long, cậu ngoan ngoãn cởi phăng cái quần dài của cô để lộ hai mép lồn ướt át bên dưới, Long kề sát con cặc tới cửa lồn cô nhưng không nhấp vào trong làm Hoa ngứa lắm.
“Cho em đi… vào đi anh”
“Vào đâu cơ… anh không biết” Long nhìn Hoa trêu chọc làm cô đỏ mặt xấu hổ, cậu tính trả thù vụ khi nãy đây mà.
“Anh có vào không? Không vào thì bước xuống” Hoa giả bộ hờn dỗi, cô muốn lắm rồi.
“Anh không biết vào chỗ nào thiệt mà… em phải nói chứ” Long giả ngủ, cặc cậu vẫn chà sát trước cửa lồn cô không ngừng.
“Vào chỗ đó… chỗ này này… được chưa” Hoa cầm lấy cặc Long chỉa thẳng cửa lồn mình nói, để cô nói tên chỗ đó dâm dục như Long thì cô chưa có can đảm để nói.
“Chỗ này hả… nó là chỗ nào thế?” Long vẫn chưa chịu buông tha.
“Anh… em giận đó nha”
“Sao em lại giận anh… nói đi… nói chỗ nào để cặc anh có thể làm em sướng đi… ” Long nắm lấy cái hột bé nhỏ của Hoa bên dưới giật nhẹ làm cô run người.
“Ahhh… ưhhhh… vào… vào lồn em đi… nhanh đi” Hoa chịu thua, cô thèm quá, lồn cô ngứa không chịu nổi nữa rồi.
Long cười thỏa mãn, cuối cùng cô cũng nói, để một người như cô nói được từ đó quả thật là khá khó khăn, cậu hưng phấn cong lưng chọc một phát lút cán vào bên trong lồn Hoa làm cô há hốc mồm vì bất ngờ.
“Chỗ này đúng không… đây là lồn em hả… cặc anh bị nó bóp nghẹt bên trong nè… em sướng không?”
“Ưhhh… vào sâu quá… ưhhhhh… nhấp đi anh… làm lồn em mang hình dáng của cặc anh đi… nhấp mạnh lên” Hoa hoàn toàn chìm vào dục vọng, cô không còn ngại miệng khi nói những từ dâm dục đó nữa.
“Tuân lệnh cô CA… bạch… bạch… ưhhhh… lồn em bót quá … ưhhhh … bạch … bạch… bạch… ưhhhh… ahhhh… sao anh địt nó nhiều lần mà nó vẫn khít như vậy nhỉ… sướng muốn chết… ưhhhh… bạch… bạch… ”
“Em sướng quá… cặc anh vào sâu bên trong em… bạch… bạch… nữa đi anh… chiếm lấy lồn em đi… bạch… bạch… bạch… ưhhhh… ưhhhh”
Long banh rộng hai chân Hoa ra hết cỡ, câu chồm lên dập xuông như cái máy dập vào lồn cô từng cú mạnh mẽ làm Hoa trợn mắt vì sướng.
“Nói xem cái lồn này và thân thể em thuộc về ai?… ưhhhh… bạch… bạch… ưhhhh… nói đi”
“Của anh… ahhhh… bạch… bạch… ưhhhh… lồn em và cả thân thể này đều thuộc về anh … ưhhhhhh … bạch… bạch… địt chết em đi… lồn em sướng quá … bạch … bạch… chết mất”
Long cười to kéo Hoa đang đê mê dậy, cả hai ngồi đối diện nhau rôi bắt đầu phối hợp chuyển động để cặc Long ra vào liên tục bên trong lồn cô.
“Chống hai tay ra sau như anh nè… đúng rồi… lắc hông một tí… tuyệt” Long hướng dẫn Hoa làm tư thế mới, bây giờ cậu có thể nhìn thấy rõ ràng con cặc mình bị cái lồn kia phun nuốt.
“Nhìn lồn em đang nuốt cặc anh kìa… hắc hắc… lồn em dâm quá nha… cặc anh thế mà nuốt tận gốc luôn… haha” Long trêu chọc làm Hoa đỏ mặt, cô cũng có thể nhìn rõ cặc cậu ra vào bên trong mình, cái tư thế này thật là dâm đãng quá mức.
“Em sướng quá… em sắp ra rồi… ưhhh… ahhhh… bẹp… bẹp… bẹp… ưhhhh… ưhhhh … đâm sâu vào nữa đi anh” Mắt Hoa lờ mờ, miệng há to thở nặng nề, hông cô lắc theo bản năng trước những cú nắc của Long, cô sắp lên đỉnh rồi.
Biết Hoa sắp lên đỉnh, Long thò một tay lên xe cái hột le bé nhỏ của cô để cô thêm kích thích, nhìn cặc mình bị nuốt đến lút cán liên tục cậu cũng hưng phấn lắm.
“Ưhhhhhh… đứng giật hột le của em mà… em tới rồi… ưhhhh… ưhhhh” Hoa ghì chặt hai tay lên nệm, hông cô co giật vì lên đỉnh, Hoa há miệng thở dốc để mặc lồn mình co bóp liên tục cái thứ to lớn bên trong và xuất khí.
“Nhìn lồn em đang giật giật nè… đã nuốt cặc của anh rồi còn co bóp thế nữa… hắc hắc” Long trêu chọc, cặc cậu đã trắng xóa bọt âm dịch của cô.
“Ahhhh… mẹ với anh Long… ” Tiếng Quỳnh Anh la lên làm Hoa giật mình, nhìn con gái vừa bước vào, cô suýt ngất vì xấu hổ.
“Ahhh… Quỳnh Anh đó hả… mẹ em khỏe rồi nên chơi trò chơi với anh đó… sướng lắm nha” Long nhanh chóng xóa tan cảm giác xấu hổ bằng cách bắt chuyện với Quỳnh Anh, cô bé vẫn chưa biết mẹ tự tử là vì cô.
“Hừ… lại chơi một mình… anh và mẹ chê em còn nhỏ chứ gì” Quỳnh Anh vểu môi lên làm nũng.
Long đưa mắt hỏi ý kiến Hoa, cô cũng không biết làm sao, cặc cậu vẫn nằm sâu trong khe lồn cô.
“Không cho người ta chơi chứ gì… huhu… biết mà… mẹ không còn thương con nữa… huhu” Quỳnh Anh bắt đầu khóc vì cô cảm thấy mẹ chỉ thương anh Long thôi.
Thấy con gái định chạy ra ngoài, Hoa kinh hãi.
“Quỳnh Anh… mẹ không có… lại đây… mẹ cho con chơi nè… được chưa” Hoa gọi con gái lại, lỡ ai bắt gặp cô bé khóc vào kiểm tra chắc cô với Long chắc chỉ còn nhảy lầu vì xấu hổ quá.
Long khó hiểu nhìn Hoa, chẳng lẽ cô muốn, cậu chảy mồ hôi nghĩ đến cảnh tượng chơi Quỳnh Anh trước mặt Hoa, nhưng mà cũng rất kích thích nha.
Không được ra bên trong, Hoa liếc qua Long ra lệnh.
“Quỳnh Anh… trò chơi của mẹ với Long gọi là quan hệ tình dục… trò này con không được kể với ai mà chỉ 3 người mình biết thì mẹ mới cho con tham gia… ” Hoa nghiêm mặt nói với Quỳnh Anh, lỡ đâu cô bé nói với ai.
“Vâng” Quỳnh Anh hứng phấn nói, cái cảm giác kỳ lạ lúc trước làm cô vẫn không thể nào quên, cơ thể cô mỗi lần nghĩ đến nó lại nóng ran, dưới bướm cô đã rỉ nước và ngứa ngáy rồi.
Hoa nhìn con gái yêu thương, cô giúp con gái cởi cái đầm xanh xinh xắn ra xếp gọn gàng trên ghế.
“Cởi quần lót rồi lên đây với mẹ”
Quỳnh Anh ngoan ngoãn cởi luôn quần lót mình, cô bé hoàn toàn trần truồng cùng với hai người còn lại trong phòng.
Thấy cái lồn hồng hào không có sợi lông nào của Quỳnh Anh một lần nữa, Long hưng phấn hơn bao giờ hết, cái cảm giác phá trinh của cô bé lại tràn về làm cặc cậu cương lên và giật giật trong lồn Hoa, Long xấu hổ không dám nhìn mặt cô.
“Nứng đến thế hả… xem anh kìa” Hoa sao không thể cảm giác thứ kia to ra bất thường bên trong cô chứ, cậu lại còn không dám nhìn cô nữa.
Quỳnh Anh leo lên giường tò mò nhìn cặc Long bị lồn mẹ mình nuốt ngập bên trong, nó chỉ có thể vào một nửa bên trong cô nhưng mà có thể vào hết bên trong mẹ mình khiến cô khá ngạc nhiên, phải chăng đây là lý do mẹ và Long không cho mình chơi cùng.
Hoa xấu hổ khi con gái nhìn chằm chằm vào lồn mình, cô tiếc nuối nhấc ngươi ra khỏi cặc Long, để Quỳnh Anh ngồi trong lòng mình giang rộng hai chân, Hoa đánh mắt ra hiệu cho Long.
Nhìn hai mẹ con Hoa, Long hưng phấn hết cỡ, trong mơ cậu cũng không nghĩ đến việc có thể địt cùng lúc hai mẹ con Hoa.
Quỳnh Anh nhìn thấy con cặc bị bao phủ một lớp bọt trắng mà tò mò, chẳng lẽ Long bôi kem lên nó, người cô bé nóng lắm, hai mép lồn đã ướt đẫm không hiểu tại sao.
Hoa rờ vào bướm con gái thấy ướt đẫm cũng bất ngờ, không ngờ cơ thể cô bé lại phản ứng mạnh như vậy, cô còn đang định kích thích một chút nữa xem ra không cần, Hoa cầm đùi cô bé giang rộng ra nữa rồi ra hiệu cho Long tiến vào, như thế sẽ đỡ đau hơn.
Long hiểu ý, cậu ép sát để đầu khấc vào cửa lồn cô bé, hai cái mép lồn hồng hào non nớt làm cậu muốn đút vào lắm rồi nhưng mà còn phải đợi Hoa.
“Thả lỏng người đi con… anh vào đi… từ từ thôi” Hoa hướng dẫn Quỳnh Anh rồi nói với Long.
Được phép, Long hít sâu một hơi bắt đầu tiến vào, cậu muốn đút thẳng vào luôn nhưng sợ Hoa nên chỉ dám vào từ từ, cái cảm giác khít rịt, các thớ thịt bóp chặc cặc cậu y như lần trước vậy.
“Anh sướng quá… khít quá… tuyệt quá… cặc anh như bị nghiền nát bên trong… ahhh” Sướng quá nên Long rên rỉ.
“Hừ… sướng hơn của tôi chứ gì… thế thì quên cái lồn lỏng lét này đi” Hoa liếc xéo cậu còn Quỳnh Anh thì đáng há to miệng vì phê.
“Anh… anh nào dám… chỉ là sướng thật mà… nhưng mà chỉ vào được một nửa… còn em có thể nuốt trọn cặc anh mà” Long cười nịnh Hoa, đàn bà ghen kinh thật.
“Hừ… nhẹ thôi… con bé sắp ra rồi” Hoa nghe thấy tiếng thở nặng nề của Quỳnh Anh biết cô bé sắp tới rồi, lần này có thêm mẹ cũng đang trần truồng phía sau khiến cô bé sướng nhanh hơn trước.
Long ngoan ngoãn nắc nhẹ nhàng, cặc cậu có thể ra vào dễ dàng hơn lần trước nhiều, mỗi lần vào cậu đều có thể cảm nhận cửa tử cung của cô bé qua đầu khấc.
“Ahhhhhh… ưhhhh… ahhhh… mẹ ơi… con sướng quá… bướm mẹ có thể nuốt toàn bộ còn con chỉ có thể nuốt một nửa… ưhhhh… ahhhh… con sắp tè rồi… mẹ ơi” Quỳnh Anh hô to, hai tay cô nắm chặc tay mẹ vì cái cảm giác mê ly như lần trước sắp tới rồi.
“Con ngoan cứ tè đi… lắc hông một xí như hồi con đi múa ấy… con sẽ sướng hơn nữa” Hoa nhìn con gái yêu thương nói, cô bé thích là được, không biết sau này thế nào nhưng mà bây giờ cô bé thỏa mãn như vậy làm cô cũng thấy yên lòng phần nào.
“Ưhhhh… ưhhhh… con không lắc được… sướng quá… bướm con bị chim anh Long chèn chặt rồi… ưhhhh… ưhhhh… nó tới rồi” Quỳnh Anh nghe mẹ thử lắc hông nhưng mới lắc nhẹ một phát cô bé há hốc mồm vì quá sướng, cô bé ngả người ra sau tựa vào ngực Hoa, cả người co giật vì lên đỉnh.
Long cũng há mồm vì đã, cô bé lên đỉnh làm bên trong co giật khiến cậu sắp không chịu nổi nữa rồi, Long sợ quá rút cặc ra bên ngoài kéo theo cả đống âm dịch của cô bé.
“Phù… xí nữa anh ra rồi… ” Long toát mồ hôi nói với Hoa.
“Quỳnh Anh ngoan lên ngồi trên mặt anh Long nhé… hai mẹ con mình sướng rồi để anh Long sướng nhé con gái… ” Hoa nhìn Long rồi xoa đầu con gái nói.
“Ngồi… ngồi trên mặt hả mẹ… ” Quỳnh Anh mở to mắt nhìn Long, sao lại ngồi trên mặt anh ấy nhỉ.
“Ha ha… tí nữa em sẽ biết… lại đây nào” Long kéo cô bé ra khỏi vòng tay Hoa, cậu nằm ngửa để cô bé ngồi xổm kề sát cửa lồn ẩm ướt ngay miệng, tất nhiên bên dưới là thuộc về Hoa rồi.
Quỳnh Anh tò mò không biết vì sau như vậy, cái này như đang ngồi đái ghê, đến lúc hai mép lồn cô bị cái lưỡi khô ráp của Long trêu chọc thì cô bé mới hiểu ra, thì ra như lần trước anh Long liếm bướm mình.
Ở dưới Hoa đã nứng lắm rồi, cô nhìn qua qua Long đang thè lưỡi trêu chọc cửa lồn của con gái mà nuốt nước miếng, cô cũng thèm như thế, nhìn con cặc đang giật giật của Long cô biết cậu khó chịu lắm, Hoa nhắm nó thẳng cửa lồn mình ngồi lên.
Cảm nhận cặc mình một lần nữa lại bị bao phủ bởi một cái lồn tuyệt vời, được địt mẹ và bú lồn con gái của cô cùng lúc làm cậu run người vì sướng, Long mút mạnh hai mép lồn hồng hào của Quỳnh Anh như muốn nuốt trọn nó vào miệng mình, lưỡi cậu còn xoắn vào trong.
“Ahhhhh… anh Long… anh Long đừng mút nữa… em tè đó… ưhhhhhhh… ” Quỳnh Anh sướng tê người, lồn cô bé ra nước liên tục, không chịu nổi cô phải chống tay lên trước, nghe tiếng mẹ đang rên rỉ vì được chim anh Long chọc lút cán vào bướm lại làm cô ra nước nhiều hơn nữa.
“Bạch… bạch… ahhhh… em sướng quá… đừng chỉ mỗi mút Quỳnh Anh chứ… anh nắc cùng em đi… ưhhhhh… bạch… bạch” Hoa đang lắc hông nhìn Long chỉ chăm chú liếm mút con gái mình nên trách cậu.
“Hắc hắc… tại nước lồn của Quỳnh Anh ngon quá… anh xin lỗi… nhấp mạnh vào em yêu … Quỳnh Anh ra nữa kìa… không thể phí phạm được” Nhả lồn Quỳnh Anh ra Long nói nhanh rồi lại tiếp tục mút mạnh, cô bé đang há mồm run rẩy xuất khí.
“Xem anh kìa… thích thế thì lúc nào con bé ra anh cũng phải uống hết đấy … ưhhhhhhh … ahhhhhhhhh… sâu quá… lồn em muốn nứt ra để cặc anh vào tới tử cung … ahhhhhh … em sắp tới rồi… anh ra cùng em nhé” Hoa một tay chống lên ngực Long, một tay tự xoa ngực mình rên rỉ.
“Nước lồn Quỳnh Anh là nhất… ngọt ghê… ra đi em… ép chặc cặc anh vào… anh cũng sắp tới rồi” Hút sạch âm dịch của cô bé xong Long thở nặng nói, cậu cũng phê lắm rồi.
“Bạch… bạch… ra với em đi… ahhhh… sướng quá… em yêu con cặc anh… ưhhhh” Hoa nhắm mắt cảm thụ cơn khoái cảm đang đến, hông cô tự nhấp lên con cặc to dài kia, hai mép lồn co giật phun ra chất dịch, cùng ngay lúc đó tử cung cô đón nhận dòng tình dịch nóng bỏng của Long vào bên trong.
…
“Quỳnh Anh xuống mặc áo quần rồi lên nằm với mẹ con” Nhìn con gái đang thở dốc sao hai lần lên đỉnh, Hoa yêu thương nói.
Long kéo hộp khăn giấy tới lau dòng tinh dịch trắng đang rỉ ra ngoài mép lồn Hoa, cậu đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy rồi cũng mặc áo quần vào, trới sắp sáng rồi. Vài phút sau nhìn hai mẹ con ôm nhau ngủ, cậu tự hứa là mình lại có thêm một mục đích của cuộc sống, đó là bảo hộ hai mẹ con cô.
Đã một tháng kể từ ngày Thiên rời đi, Long rất lo lắng cho gã nhưng mà không biết cách liên lạc với gã, lúc nào cậu cũng để điện thoại trong túi quần phòng Thiên gọi về bất cứ lúc nào.
Hôm nay là chủ nhật, buổi sáng như thường lệ Long ăn sáng với mẹ con Hoa, tất nhiên là không ở tư thế bình thường chút nào.
Hoa đang rán trứng trên chảo, Long và Quỳnh Anh ngồi ở bàn đợi trứng ra cho vào bánh mì sandwich ăn, cô bé ngồi trên đùi cậu quặt chân ra sau lưng, mới sáng ra mà Long đã muốn rồi nên cặc cậu không ngừng ra vào cái lồn nhỏ nhắn bên trên.
“Anh nhớ không được ra bên trong đấy” Hoa mở miệng nhắc nhở Long, có đôi lúc cô nói chuyện với Quỳnh Anh hỏi cô bé xem thế nào, qua thời gian cô bé đã được Hoa giải thích về tình dục và ‘trò chơi’ mà họ chơi là gì rồi, nhưng mà Quỳnh Anh nói với mẹ là cô bé thích được con cặc to dài kia ở trong lồn mình, cơ thể cô bé thèm muốn nó lắm, chỉ cần không được Long địt vài ngày thì lúc nào người cô bé cũng nóng ran, không suy nghĩ được chuyện gì vì những ham muốn dâm dục cứ tràn ngập trong đầu mình, đặc biệt hơn cô bé muốn mẹ và mình cùng tham gia vào trò chơi ấy, nó ấm áp và kích thích hơn nhiều.
“Anh biết rồi… anh để dành sữa cho cái miệng nhỏ phía dưới của em mà… dạo này lồn Quỳnh Anh quen với cặc anh rồi nha… anh có thể vào dễ hơn và đút sâu đến hai phần ba độ dài rồi … bạch … bạch … ahhhhhh… bót quá… bạch… bạch… Quỳnh Anh sướng không baby của anh?”
Quỳnh Anh sướng đến há hốc mồm nào nói được gì nữa, nước dãi chảy ra nơi khóe miệng cô bé, hai mắt cô lơ mơ vì phê, cô chỉ biết quàng tay qua cổ Long để hông mình tự nhấp nhịp theo những cú nắc của cậu.
Nhìn con gái sướng đến kinh người, Hoa cũng nóng người vì nứng, bến dưới nước lồn cô rỉ ra nhiều đến nổi chảy tới cả cặp đùi săn chắc, hai mẹ cô ở nhà không mặc đồ lót mà chỉ mặc mỗi cái áo thun hoặc áo sơ mi vì Long thích thế, cái cảm giác nửa hở nửa kín làm cậu phê lắm.
“Ahhhhhhhhhhh… ưhhhhhhhhhhh” Quỳnh Anh rên lên một tiếng dài rồi gục xuống ngực Long, hông và mông cô bé co giật dữ dội phun nuốt liên tục cặc Long làm cậu cũng tê tái vì bót, âm dịch nhanh chóng tràn ra bao phủ lấy con cặc cậu.
“Ăn đi… con còn phải làm bài tập đấy” Hoa thấy con gái vừa ra thì nước lồn lại rỉ ra nhiều hơn nữa làm lồn cô ngứa lắm, bưng dĩa trứng rán tới bàn, cô nói với cô bé.
“Hắc hắc… em để baby ra xong đã… bên trong còn co bóp cặc anh kìa… ahhhhhh… bót chết mất… ra hết đi baby” Long cười to giữ lấy hông cô bé nắc mạnh vào trong.
“Ahhhhhhhh… để em ra đã… bạch… bạch… ưhhhhh… chết mất… đừng đâm vô nữa mà… nữa… ra nữa” Quỳnh Anh đang lên đỉnh thì chỗ đó mẫn cảm vô cùng, Long còn đâm sâu vào trong liên tục làm cô sướng muốn ngất, hông cô tự động nhấp lên cặc Long, nước lồn trào ra nhiều đến nổi trắng xóa cả con cặc to dài, lồn cô như bị nó xuyên thủng.
“Được rồi… ” Hoa nhắc làm Long giật mình dừng lại, cậu hứng quá nên quên mất Quỳnh Anh, nhìn lại cô bé đang run rẩy không còn sức lực ngả người vào ngực cậu để mặc cặc cậu nắc vào bên trong, tự nhiên nhìn thấy vậy mà cậu hứng lên lạ thường, không tự chủ được nắc nhanh vào lồn cô bé vài phát, Long sợ quá nhấc cô bé ra, cặc cậu giật giật liên tục, may quá, nhấp thêm vài phát nữa là cậu chắc chắn sẽ ra bên trong.
“Ahh… phù… phù… suýt nữa anh kìm không được… sướng quá” Để Quỳnh Anh sang cái ghế cạnh bên, Long thở dốc nói với Hoa.
Nhìn con cặc ướt sủng đang không ngừng giật giật, Hoa biết cậu khó chịu lắm, cô nhanh chóng vén áo lên thay vào chỗ con gái nhưng mà ở tư thế khác, cô quay lưng lại với Long.
Long đã quen với tư thế này, sáng nào cậu và Hoa cùng dùng tư thế này để ăn sáng, vừa ăn bên trên vừa để cậu em bị lồn cô phun nuốt bên dưới làm cậu thích tư thế này vô cùng.
Hoa mở hai miếng bánh mì sandwich quét trứng cho vào, bỗng dưng lồn cô bị chọc mạnh vài phát tới tận cửa tử cung làm cô không thể không dừng tay rên rỉ , đợi Long dừng lại cô mới quét nhanh trứng vào đưa cho Long sợ cậu nắc tiếp.
Long cười ha hả khoái chí, cậu thò một tay vào áo cô nắm lấy một bầu ngực căng tròn, tay còn lại cầm miếng sandwich Hoa đưa, phía dưới thì cứ nhấp nhè nhẹ vào bên trong lồn Hoa, quả thật là như đang sống trong thiên đường dâm dục.
“Lồn em sướng không?” Hoa đang ăn từng miếng nhỏ sandwich nói với Long, hông cô cũng đang lắc đều để cái thứ kia liên tục cọ sát bên trong lồn cô.
“Hắc hắc… sướng lắm… lúc nào cũng nuốt hết cặc anh… em nói xem bên trong có phải có hình dạng con cặc của anh luôn không?” Long nuốt luôn miếng bánh rồi thì thầm vào tai Hoa.
“Còn nói… đợi Quỳnh Anh lớn lên thì âm đạo con bé chắc chắn sẽ mang hình dáng của cặc anh đấy … anh nói xem sau này liệu có ai thích nó ngoài anh nữa… hả” Hoa ngả lưng ra sau làm nũng với Long.
“Haha… mấy thằng nhóc đó sao có thể đụng tới bảo bối bé nhỏ của anh… em và baby mãi mãi là của anh… à mà sắp tới sẽ là cái lỗ còn lại nha… haha” Long cười to kéo đầu Quỳnh Anh sang hôn và cùng thưởng thức một ít sữa tươi mà cô bé mới uống còn trong miệng. Cậu nắc một cú mạnh nhất vào đến thẳng cửa tử cung Hoa và bơm đầy tinh dịch bên trong, bữa sáng của Long kết thúc như thế.
9h sáng, Long đang ngồi lướt web vì hôm nay là chủ nhật, cậu được nghỉ ngơi thì tiếng chuông điện thoại di động trong túi reo lên.
Long giật mình rút cái cái điện thoại ra, mong không phải mấy đứa tiếp thị sản phẩm với nhà đất, nhìn dãy số xa lạ, cậu cười khổ nghe máy, hy vọng lần này là nó không tiếp thị băng vệ sinh cho cậu.
“… alo… Long hả” Tiếng Thiên bên kia làm Long sững người, là anh Thiên, cậu vui mừng đáp
“Em đây… anh đang ở đâu thế… ”
“Long… đừng hỏi… nghe anh nói …… không có thời gian đâu… em tìm cách đến chợ Bà Chiểu, tìm đến một quán bán đồ vàng mã ở sâu bên trong, chủ cửa hàng là một bà lão khọm khẹm … nói bà ấy ‘chuyên bị lộ, mau trốn’… nhanh nhé… gấp lắm… tít… tít”
“Anh… ” Long gọi Thiên vài tiếng nhưng mà tiếng ngắt kết nối vang lên làm cậu biết gã đã tắt máy rồi, ngồi suy ngẫm lại những gì nghe được lại một lần, câu nhanh chóng mặc đồ vô đi tới chợ Bà Chiểu, dù sao anh Thiên đã nói là gấp lắm.
Ngồi trên taxi, mấy từ ‘chuyện bị lộ’ mau trốn của Thiên làm Long phân vẫn mãi, chẳng lẽ họ buôn bán cái gì đó bị phát hiện hay là bà ấy thuê Thiên… bỗng nhiên Long mở to mắt vì nghĩ đến chuyện Thiên làm sát thủ, ‘chắc hẳn gã được bà kia thuê đi giêt ai đó nhưng mà bị kẻ thù biết được’, cậu nghĩ thế hối tài xế nhanh lên nữa, mạng sống con người đấy.
Tới chợ Bà Chiểu lúc 9h30, hôm nay chủ nhật nên chợ đông lắm, Long hỏi thăm chen mãi mới kiếm được khu bán đồ vàng mã cúng điếu ở một góc khu chợ sầm uất, nhưng mà đầu cậu muốn nổ tung vì đi tới đi lui quan sát thì hàng đống người già đang ngồi trước các quầy hàng, biết ai bây giờ, Thiên không nói ra một cái tên nếu không kiếm đã dễ hơn nhiều.
Đang vò đầu bức tai có nên đi hỏi trực tiếp người ta không thì Long bị thu hút bởi ba gã đàn ông tiến vào khu này, bọn chúng đang hỏi thăm quán đầu tiên của khu vàng mã, nhìn chúng Long cảm giác kì lạ, vì đi tới đây thì cậu thấy đa số người ta tới thẳng quán quen biết chọn hàng, chỉ có kiếm người như cậu mới đi tới đi lui quan sát, ba gã đàn ông kia cũng quá trùng hợp đi, bọn chúng không mua hàng mà cứ đảo mắt tới lui ở các khu hàng khác, đặc biệt là quầy hàng có người già trông coi.
Đổ mồ hôi nghĩ tới những bộ phim hành động đã xem, Long đoán bọn chúng đang tìm kiếm bà già kia, làm gì bây giờ, Long rối bời không biết xử lí ra sao.
“Này… cậu muốn mua hàng gì à” Một bà lão gương mặt phúc hậu, đầu tóc bạc trắng, lưng còng, mặc bộ đồ bà ba nâu hỏi Long vì cậu cứ như người mất hồn đứng trước cửa hàng bà vài phút rồi.
“A… cháu xin lỗi… cháu không mua gì cả… bà… bà biết anh Thiên không?” Long giật mình vì tiếng bà lão, cậu hết cách rồi nên hỏi đại, bọn chúng mà đến thì dù đã học võ nhưng cậu không chắc mình chống lại được 3 tên kia, dù sao cậu chỉ mới tập với thầy chứ chưa bao giờ đánh nhau bên ngoài bao giờ.
Gương mặt bà lão biến đổi không ngừng khi nghe Long nhắc đến ‘Thiên”, từ khuôn mặt phúc hậu chuyển sang khuôn mặt âm trầm đáng sợ, khẽ rút ra con dao để bên cạnh dấu sau lưng, bà Lão nhìn Long nói :
“Mày là ai ?”
Long bất ngờ vì sự thay đổi của bà lão, bỗng dưng cậu hiểu ra, liếc qua bọn kia đang đi gần tới chô này, Long hoảng hốt hô khẽ cùng với đánh mắt ra hiệu cho bà lão
“Anh Thiên nói cháu tới… bà… chuyện lộ rồi… chạy mau… bọn chúng tới rồi… ”
Bà lão sững sốt nghe Long nói, nhìn theo phía cậu ra hiệu thấy 3 gã đàn ông đang tìm kiếm gì đó, bà nhanh chóng kéo Long vào cửa hàng nhỏ của mình, cả hai theo lối cửa sau trốn đi.
….
“Ê… Chủ cửa hàng này đâu?” Một lát sau, ba tên kia đã tìm đến cửa hàng của bà lão đã cũng Long trốn đi, nhìn cửa hàng không có ai bán hàng mà đồ đạc vẫn bày biện hết ra, một trong ba tên nghi vấn hỏi đồng bọn.
“Nãy tao có thấy thấp thoáng một thằng nhóc đứng đây mà… ” Một tên khác lên tiếng, gã cũng cảm thấy khó hiểu, khi nãy gã có thấy hình bóng thấp thoáng của Long đâu đây.
“Đi hỏi cửa hàng xung quanh xem ai là chủ cửa hàng này, nếu là một bà lão thì chắc chắn đó là mục tiêu của chúng ta, bà ta đánh hơi được nguy hiểm nên đã nhanh chân trốn mất, còn thằng nhóc kia nữa, phải tra ra nó là ai” Tên cầm đầu suy nghĩ một hồi rồi nói với 2 thằng đàn em của mình, phải nói gã rất thông minh.
Nửa tiếng sao, ở một quán nước ven đường cách chợ Bà Chiểu chừng vài km, Long và bà lão kia đang ngồi ở một bàn xa nhất, bên cạnh không có ai.
“Bà… bọn chúng là ai” Long lên tiếng hỏi bà lão, vừa nãy đi theo lối cửa sau ra ngoài chợ, cậu cũng khá bất ngờ vì chuẩn bị của bà, trên tay bà khi ấy còn là con dao nhỏ, chắc hẳn trước đó bà tưởng cậu là kẻ thù phái tới.
“Là kẻ đã hại chết gia đình con trai ta… ta đã thuê Thiên đi giết kẻ cầm đầu nhưng không ngờ chuyện đã lộ ra… chắc hẳn là bọn chúng đã đánh hơi được gì đó” Bà Lão nhìn Long nói.
“Sao bà không kiện chúng?” Long khó hiểu nhìn bà lão.
“Hừ… nếu ta có chứng cứ thì sao phải thuê Thiên cơ chứ… ta biết chắc hẳn là chúng làm… con trai ta làm kế toán nên đã nắm được một vài giao dịch làm ăn mờ ám của công ty dơ bẩn ấy… đến lúc nó đang định công khai thì cả nhà nó bị tai nạn khi đi chơi cuối tuần… cảnh tượng chiếc xe máy tan nát và 3 người nằm lăn lóc lúc nào cũng ám ảnh ta… ” Bà Lão lau rơi nước mắt nhớ về bi kịch của gia đình con trai.
“Nếu đó là một tai nạn thì sao?” Long cố gắng suy nghĩ theo hướng tích cực nhất, nhưng dù sao bọn chúng tìm đến bà cũng đã cho thấy chúng liên quan đến cái chết của gia đình con trai bà.
“Không thể… con trai ta đi xe rất chậm vì bị cận nặng… lại đang chở cả nhà nên nói nó chạy xe máy như chạy xe đạp vậy… chiếc xe bốn bánh đâm lại là xe ăn cắp… tài xế sau đó đã bỏ trốn … lúc ấy gã còn bịt mặt nữa… tất cả chứng minh chúng đã chuẩn bị từ trước… sau đó ít hôm ngôi nhà của ta lại bị trộm viếng, đặc biệt đống giấy tờ trong nhà bị lục lọi rất kỹ… có lẽ chúng nghi ngờ con trai đã đưa cái gì đó cho ta… vì thế ta lẳng lặng trốn đi làm một người bán đồ vàng mã” Lấy lại bình tĩnh, bà lão suy luận vì những việc đã xảy ra.
Long im lặng nghe hết, cậu biết bà lão nói đúng, bọn chúng đang tìm một thứ gì đó, biết rõ chuyện không nhỏ, Long lại càng lo lắng cho Thiên, xem ra gã gặp rắc rối lớn rồi.
Tiếng chuông điện thoại reo lên làm Long giật mình lần nữa, nhìn số điện thoại như hồi sáng, cậu vui mừng bắt máy.
“Alo… em đây anh Thiên… ”
“Đã nói với bà ấy chưa… ” Giọng Thiên khàn khàn hỏi, nghe như đang rất mệt mỏi.
“Em đã gặp bà ấy rồi… em và bà ấy trốn ra từ cửa sau… bọn chúng tìm tới nơi rồi… ”
“Nhanh vậy sao… nói với bà ấy kẻ cầm đầu đã chết nhưng mà bọn chúng cũng đã truy ra hành tung của anh… dù không biết anh là ai nhưng lần theo dấu vết thì chúng đã tìm tới bà ấy… đúng là lâu rồi không làm nên để lộ quá nhiều dấu chân cho chúng lần theo… anh sẽ trốn một thời gian nữa mới trở về… vậy nhé… tít tít”
Long nói lại một lần cho bà lão nghe, biết kẻ cầm đầu đã bị đền mạng, bà lão lại khóc vì thù của gia đình con gái coi như được trả phần nào, một người gần đất xa trời như bà chả mong gì hơn nữa, Long thì lại cho rằng trả thù như thế còn là quá nhẹ, bọn chúng giết cả nhà con trai bà đấy, nhưng cậu nào hiểu là một người bình thường như bà làm sao có thể đấu lại bọn chúng, cậu cũng vậy, nếu không phải may mắn gặp được Thiên thì giờ đây có lẽ cậu chỉ là thằng ăn xin ở một chỗ nào đó mà thôi.
Nhìn bà lão đón một chiếc xe ôm đi một nơi nào đó, Long chỉ biết cầu cho bà có cuộc sống an nhàn những năm cuối cùng của cuộc đời, cậu quay đầu định trở về.
“Ầmmmmm… Á… tai nạn… tai nạn… có ai không”
Tiếng va chạm mạnh và tiếng người xung quanh la hét làm Long giật mình kinh hãi, cậu quay đầu lại nhìn về phía cuối đường, ở ngả rẽ là một chiếc xe tải, nó vượt đèn đỏ đâm vào chiếc xe ôm chở bà lão, bà và người ngồi trước bị bánh xe cuốn theo một đoạn khá xa đến tận cột điện mới dừng lại.
Hai mắt Long trợn to như muốn nứt ra, vừa nãy cậu còn ngồi cùng bà nghe bà kể chuyện bi kịch của gia đình mình, không ngờ chỉ vài phút sau bà đã ra nông nổi này, nhìn về phía chiếc xe tải, cậu run người vì hoảng sợ, là một trong ba tên khi nãy tìm kiếm ở chợ, hắn leo ra khỏi buồng lái rồi lên một chiếc xe máy gần đó biến mất ngay lập tức.
“Ê nhóc con… ” Trong khi mọi người đang ùa lại chỗ tai nạn thì một tiếng đàn ông phía sau lưng Long làm cậu chảy mồ hôi, linh cảm mách bảo cậu là nếu đứng tại chỗ thì cậu sẽ chết, Long vớ ngay chai nước quăng mạnh ra sau hướng theo tiếng gọi kia, cậu chạy nhanh vào một con hẻm gần đó.
“ĐM… đứng lại” Gã đàn ông hét lên đuổi theo cậu, mọi người đang bị vụ tai nạn chú ý nên không ai để ý đến việc một cậu bé bị một gã đàn ông truy đuổi.
Với cơ thể được rèn luyện thường xuyên, Long trốn rất nhanh, cậu luồn lách qua các con hẻm và nhanh chóng làm gã mất dấu của mình, cũng phải nói mạng lưới đường hẻm ở thành phố còn hơn cả mê cung, chỉ cần vài giây là đã có thể mất dấu rồi.
Vừa chạy Long vừa run người bần bật, trái tim cậu đập nhanh và mạnh đến nổi nghe thấy được cả tiếng đập nếu đứng gần, Long sợ lắm, chứng kiến bọn chúng giết người ngay giữa thanh thiên bạch nhật trước mặt mình, cậu đã kinh hoàng rồi, không ngờ chúng tìm đến cả cậu nhanh như thế, nghĩ đến bọn chúng sẽ giết mình, Long lại càng xanh mặt chạy nhanh hơn nữa.
Chỉ còn vài con phố nữa là đến khu nhà của mình, Long ghé vào một con hẻm vắng thở dốc vì mệt đứt hơi, tiếng gọi của gã đàn ông khi nãy cứ như đang vang vọng bên tai cậu làm cậu không bình tĩnh nỗi.
“Cộp… cộp… tìm ra mày rồi… hắc hắc… lần này hết chạy nhé”
Tiếng bước chân chạy tới cùng tiếng cười của kẻ đi săn vì đã tìm thấy con mồi vang lên ở con hẻm nhỏ vắng người.
Long giật mình vì tiếng nói cười của một nhóm người gần đó, nhìn về phía xa, nơi cuối con hẻm một bọn thanh niên bặm trợn đang vây quanh một tên mập mạp to cao, bọn kia chỉ cao đến ngực hắn, Long đoán có lẽ thằng mập kia cao phải 1m9.
“ĐM… bọn chó hùa… giỏi thì từng thằng nhào vô” Thằng mập nhìn bọn vây quanh mình sợ hãi nhưng vẫn mạnh miệng, dù trông mập mạp nhưng nếu để ý thì thịt nó không hễ nhão nhẹt như bọn béo phì mà lại rất săn chắc khỏe mạnh, xem ra cũng là người thường xuyện vận động.
“Nhìn mày như con voi thì sao bọn tao solo lại… hôm qua mày dám đánh mấy thằng em của tao… ĐM… lên” Thằng cầm đầu đám thanh niên ra lệnh, nó cũng xách một cây gỗ xông lên.
“Má… Bốp… Aaaaaaaa… đánh nó… đánh chết nó… hự… bốp… bốp… bốp” Thằng mập dù rất khỏe sau khi đánh văng vài thằng thì cuối cùng cũng không chịu nổi lũ chó hùa kia, chúng bu lại với gậy gộc nện liên tục vào người hắn đến nổi hắn chỉ còn cách ôm đầu chịu trận.
Nhìn cảnh hội đồng ở đằng xa, cảm giác sợ hãi trong Long giảm dần vì bị thu hút, xem thằng mập đang ôm đầu lăn vào một góc hứng chịu những cú đá và gậy gộc vào người, cậu lại cảm thấy bọn kia quá nhục rồi, cả đám xúm lại đánh thắng thì thôi đi, còn cố gắng nện vào đầu nó nữa… máu nóng anh hùng Long nổi lên.
“Ê… bọn mày không thấy nhục à… dừng tay đi… ” Long hét lên làm đám thanh niên bất ngờ, chúng dừng tay quay sang nhìn cậu.
“Mày là thằng chó nào thế?” Thằng cầm đầu quát Long.
“Tao là ông nội mày đây… ” Nhắc tới chó làm Long nổi khùng, cậu chạy nhanh lấy đà rồi song phi cho hắn một cú đá vào đầu nhanh đến nổi hắn không kịp phản ứng, hét thảm một tiếng, hắn bay ra sau va vàm đám đàn em làm ngã thêm mấy thằng nữa.
“Hộc… đánh… đánh nó” Thằng cầm đầu phun ra vài cái răng trong miệng nói đám đàn em, thằng kia đáng sợ quá.
Gần chục thằng nhào tới Long nhưng cậu không chút sợ hãi, cậu còn chưa cảm giác được nguy hiểm đến từ bọn này nói chi là cái chết.
“Bốp… hự” Né một cú đá, Long quay người tung một cú đấm vào bụng một thằng định tóm cậu sau lưng làm nó đau quá ôm bụng lăn long lóc, đã ra đòn là Long sẽ dùng hết sức không nương tay.
“Lên… tao tóm được nó rồi” Trong lúc giằng co, một thằng khá vạm vỡ chụp được Long từ sau lưng, gã ôm chặc cậu đợi đồng bọn hội đồng.
“Tóm được tao?… mày ngây thơ quá đấy… ” Long ngả người ra sau, móc một chân vào tên đang ôm chặc mình làm gã mất trụ, giảy nhẹ ra lấy thế, cậu tung một cú cùi chỏ trời giáng vào bụng nó làm nó cùng cảnh ngộ với thằng khi nãy.
“Chết đi nhóc con… ” Hai thằng cầm gậy vung đến đầu Long, không chút nao núng hoảng sợ, Long cúi người nhào nhanh đến người bọn chúng giờ hai khủy tay lên vừa đánh vừa đẩy khủy tay của hai gã làm chúng đau đớn rơi gậy, nhanh chóng biến thế, Long co tay lại tung hai cú đấm cùng lúc vào mặt bọn chúng làm hai đứa ôm mặt máu đau đớn.
“Nó ghê quá… chạy… ” Một thằng nhỏ con sợ quá kêu to chạy trước làm bọn kia sợ chạy theo, kéo đồng bọn đang nằm co ro dưới đất theo, đám thanh niên nhanh chóng rút khỏi con hẻm, tất nhiên là kèm theo những ánh mắt thù hận và dọa nạt với Long.
Nhìn bọn chúng chạy đi, Long cảm thấy sảng khoái trong người, lần đầu tiên cậu đánh nhau ngoài đời thật, dù ăn vài gậy với mấy cú đá nhưng mà Long cảm thấy nó quá nhẹ nhàng so với luyện tập với mấy ông thầy của mình, thật ra điều đó là hiển nhiên vì đó toàn là những giang hồ cộm cán về hưu được Thiên bằng tình nghĩa thuê dạy cho cậu nên kĩ năng đối kháng của cậu phải nói là được dạy dỗ rất giỏi, không như những người khác chỉ được cái đẹp mắt, hoa mĩ chứ vào thực tế thì chả ra gì.
“Ui… ui… đau quá” Tiếng thằng mập rên rỉ dưới đất làm Long tỉnh lại sau cơn hưng phấn.
“Này… không sao chứ” Long cúi xuống nhìn thằng mập hỏi thăm.
“Ui… đau chết đây còn hỏi có sao không?… mày là ai thế… sao lại cứu tao” Thằng mập lồm cồm bò dậy nói, da thịt nó dày thế nên ăn đòn cũng bầm tím thôi chứ không vô tới xương.
“Hắc hắc… qua đường thôi… thấy bọn nó hội đồng mày ghê quá nên vào cứu… thấy tao mạnh không… như Tiêu Phong trong Thiên Long Bát Bộ phải không?” Long vỗ ngực cười khoe, bản tính trẻ con của cậu lại nổi lên.
“Phải nha… nhìn mày thế mà đánh bọn nó sợ chạy luôn… dạy tao với” Thằng mập xoa đầu cười nói với Long.
“Móa… tao là Tiêu Phong mà mày muốn tao dạy là dạy à… biến ngay” Long trừng mắt thằng mập quát.
“Ây da… đại ca à… dạy em đi mà… ” Thằng mập không chịu từ bỏ năn nỉ Long.
“Biến… ”
“Đi mà… ”
“Cút… ”
“Xin đại ca đấy… ”
“Móa thằng này lì… ”
“Hả… anh nói gì em nghe không rõ… anh chấp nhận rồi hả” Thằng mập chơi trò giả ngu.
“Đệch… ”
Đi đến gần khu nhà, qua tới mấy khu phố, thằng mập vẫn bám theo Long năn nỉ làm cậu khóc không ra nước mắt, thằng này bám dai như đĩa, còn có trò giả ngu làm cậu không có cách nào đuổi đi.
“Ê… chiều tối rồi… mày không về nhà hả?” Long quay sang thằng mập hỏi.
“Hehe… ba mẹ em bán ngoài chợ đến tôi khuya mới về… mà em trốn đi hoài à… ” Thằng mập gãi đầu cười.
“Em cái con khỉ… mày bao nhiêu tuổi… tao mới 14 sắp 15 đấy”
“He he… em 17 rồi… nhưng mà anh giỏi hơn thì em gọi bằng anh… anh nói phải không?” Thằng mập xài thêm chiêu nịnh nọt.
Long nghe thằng mập nói thì cảm thấy sướng, được khen làm cậu cảm thấy vui vẻ, nhìn thằng mập ngày càng thuận mắt hơn.
“Hắc hắc… đúng… thế từ nay mày làm đàn em của anh đi… ” Long vỗ ngực nói.
“Đấy nhé… anh nhận rồi thì phải dạy em đấy… hehe” Thằng mập xoa tay cười, nãy giờ nói mỏi cả miệng mới được.
Chia tay thằng đàn em mới nhận ở cửa thang máy, Long hưng phấn về nhà, nhưng lúc chỉ có một mình thì hình ảnh xác bà lão nằm dưới chiếc xe tải lại ùa về khiến cậu run lên, đối mặt với bọn giết người máu lạnh ấy tự nhiên người cậu lại lạnh run vì sợ, nói đánh nhau thì cậu dám chứ giết người thì cậu không dám đâu, vì thế bị sát thủ truy sát cậu sợ lắm. Dù sao mới qua một trận ẩu đả với nhóm thanh nhiên kia nên Long cũng bớt đi cảm giác sợ hải, hít sâu một hơi cậu ghé qua nhà mình xem hai chị em Thủy rồi tí nữa chạy qua nhà Hoa.
“Ahhh… sao nay anh làm mạnh thế… bạch… bạch… em sướng chết mất … ưhhhhhh … ưhhhhhhhhhhh… ahhhhhh… bạch… bạch… nhanh quá anh… ưhhhhh… lồn em sướng quá… bạch… bạch” Hoa rên rỉ trong những cú nắc không ngừng từ phía sau của Long, cô đang nằm nghiêng một bên dơ cao một chân và Long nằm sát phía sau không ngừng chuyển động đưa con cặc to dài vào trong khe lồn cô.
Long không trả lời, nghĩ tới sợ hãi và cả hưng phấn hôm nay, cậu muốn giải tỏa hết ra ngoài, và tình dục là cách giải tỏa sướng nhất.
“Cho em với… cho em” Quỳnh Anh vừa học bài xong leo lên giường làm nũng với Long, cô bé đã sớm không còn mảnh vải trên người.
“Đợi… đợi mẹ ra… ưhhhhh… bạch… bạch… con gái ngoan cho mẹ sướng tí nhé … ưhhhhh … ưhhhh… nhanh quá… ahhhhh… bạch… bạch” Hoa nghe con gái làm nũng với Long thì vội nói, cô đang sướng muốn chết.
“Quỳnh Anh liếm bi anh đi nào… tí nữa anh cho lồn em sướng” Long cười nhẹ kéo Hoa lên trên, cậu nằm ngửa dưới Hoa để cô banh chân rộng nằm ngửa phía trên.
Quỳnh Anh nhìn qua cửa lồn mẹ đang không ngừng phun nuốt con cặc to dài kia mà nuốt nước miếng, cơ thể cô bé nóng ran vì thèm muốn nó, Quỳnh Anh tiến sát cúi xuống ngậm hai hòn dái đen hôi của Long vào trong miệng mút mạnh, tất nhiên là cùng với đánh lưỡi không ngừng, cô còn thò tay nắm lấy cái hột le hông hào của mẹ mà giật nhẹ.
“Ahhhhh… đừng giật nó con… ưhhhhhh… mẹ chết mất… em sắp ra rồi… sướng quá anh ơi… ưhhhhh… ahhhhh… ” Hoa co giật người lên đỉnh, các thớ thịt trong lồn cô co bóp mạnh xuất khí bao phủ cặc Long bên trong.
“Sướng không em… nhờ Quỳnh Anh giật hột le em đó… được anh địt và con gái xe hột le làm em sướng đến vậy hả… hắc hắc”
Long co chân nắc mạnh vài cái vào lồn Hoa làm cô há hốc mồm, cậu cũng sướng lắm vì đang đụ Hoa thì được con gái cô mút chặc hai hòn dái, nhưng mà để xuất tinh thì chưa đủ nha, level của cậu đã cao lắm rồi.
Rút con cặc đã ướt đẫm âm dịch của Hoa ra, Long nhìn Quỳnh Anh, cô bé hiểu ý nhanh chóng trèo lên người cậu nhanh chóng nhắm chuẩn cửa lồn ngồi xuống.
“Ót… ưhhhhh… không vào được nữa… sướng quá” Đến khi con cặc vào được 2 phần 3 trong khe lồn mình thì Quỳnh Anh mới dừng lại vì đầu khấc đã chạm tới cửa tử cung, cô bé không ngồi hẳn xuống được nên chỉ có thể ngồi xổm nhấp lên cái thứ to dài bên dưới.
“Hắc hắc… em tự làm lồn mình sướng đi… Hoa lại đây” Long để cô bé tự thỏa mãn, dạo này lồn cô như quen thuộc với cặc cậu nên ra vào rất dễ dàng, tuy nhiên cái khe lồn ấy vẫn còn rất khít nha, Long kéo Hoa tới để làm em bé bú sữa mẹ, ngay lập tức bầu vú căng tròn của cô nằm trong miệng của cậu.
“Chụt… chụt… ưhhhhhh… ahhhh… chụt… chụt… chụt… ưhhhhhh… ahhhhh… chụt… ” Tiêng mút vú chụt chụt của Long hòa với tên rên rỉ của Long và Hoa làm cho căn phòng biến thành thiên đàn của nhục dục.
Nửa tiếng sau, Quỳnh Anh đang ôm chặc Long ngủ, từ lúc được ngủ cùng mẹ và Long, cô bé vui vẻ lắm, cảm giác ấm cúng hạnh phúc làm đêm nào cô bé cũng ngủ ngon sáng khoái, còn Long đang nằm ngửa, một bên ngực còn lại của cậu tất nhiên là Hoa rồi, được hai mẹ con cô ôm ngủ vào buổi tối cũng làm cậu hạnh phúc không ít.
Cơn gió nhẹ qua cửa sổ mát rượi làm Long thoải mái, đang trằn trọc không ngủ được cậu lấy tai vuốt tóc của hai mẹ con Hoa, nhìn khuôn mặt hạnh phúc của hai người, Long lại nghĩ đến gia đình bất hạnh của bà lão, cậu sợ cậu và hai mẹ con Hoa phải chịu cảnh đó như bọn họ, cậu tự nhủ mình có thể đương đầu với những kẻ máu lạnh như vậy không nếu cái gia tộc kia cũng ác độc như chúng, với bao suy nghĩ vẩn vơ, Long thiếp đi khi hai hàng lông mày vẫn còn nhíu lại vì âu lo.
“Chú Hải… con hỏi chú chuyện này nhé” Long hỏi một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi, thân hình vạm vỡ săn chắc, người xăm kín mít, gã là thầy dạy võ của cậu, trước kia là anh chị có máu mặt trong giang hồ nhưng sau chán cảnh chém giết nên rút về ở ẩn.
“Chuyện gì?” Hải hỏi đệ tử của mình, gã vừa cho cậu nếm không ít đau khổ xong.
“Là thế này… con đối mặt với bọn đánh người thì không sợ chút nào, nhưng mà lúc gặp những kẻ giết người thì con lại sợ lắm… ” Long rất kính trọng những người thầy của mình cho nên với họ cậu sẵn sàng chia sẽ suy nghĩ trong đầu, đây cũng là lý do mà võ công của cậu tiến bộ như vậy.
“Haha… nhóc con… mới tí tuổi đầu đã gặp bọn giết người à… nghe này nhóc… đánh nhau thì là do biết có thua cũng không chết, cùng lắm thì bị gãy chân, gãy tay gì đó thôi… nhưng mà khi gặp những tên giết người, lúc đó nhóc sẽ sợ… chính là sợ chết đấy… haha” Hải cười to nhìn Long nói.
“A… con hiểu rồi… thì ra nỗi sợ của con chính là sợ chết… phù” Long mở to mắt vì hiểu ra,đúng là những người từng trải họ nói một câu là trúng ngay vấn đề.
“Chú Hải… có cách nào để con không sợ chết không?” Long ngây thơ hỏi.
“Cốc… ngu này” Hải nghe Long hỏi cốc ngay vào đầu cậu một cái mạnh.
“Ui da… đau quá… sao chú đánh con” Long xoa đầu hỏi.
“Chỉ có những đứa điên đứa khùng mới không sợ chết… còn lại người bình thường thì ai không sợ chết … hỏi ngu thì bị đánh chứ sao?” Hải cười.
Long nghĩ một hồi cũng cảm thấy mình ngu, cậu gãi đầu tiến lại gần Hải hỏi tiếp:
“Chú Hải… thế có cách nào áp chế nỗi sợ hãi lại ít nhất để đương đầu với chúng không?”
Hải nhìn cậu nhóc đệ tử của mình, đã dạy cậu được vài tháng rồi, gã rất thích thằng đệ tử này, nhanh nhẹn và thông minh, nó còn có chút ngây thơ ngờ nghệch nữa, nghe Thiên kể qua ước muốn cứu mẹ của thằng bé, gã lại cảm động vì con người trọng tình trọng nghĩa như cậu.
“Cũng đến lúc rồi” Hải thì thầm trong miệng như quyết định một thứ gì đó.
“Vào tắm đi, hôm nay tập đến đây thôi, tí nữa cùng chú đi đến một nơi”
“Đi đâu hả chú… ” Long nhanh nhảu hỏi, cậu vẫn hơi bực vì chú chưa trả lời câu hỏi trước của mình.
“Đi đến nơi làm cho con áp chế cơn sợ hãi của mình, con gọi điện về nhà nói 1 tuần nữa con sẽ không về nhà đi, sắp tới sẽ là đợt huấn luyện kinh khủng nhất” Hãi cười nói làm Long ngạc nhiên, nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của gã, cậu rùng mình đổ mồ hôi, hình như mình sắp tới một nơi kinh khủng.
2 tiếng sau, Hải và Long tiến vào một ngôi nhà bằng gỗ ở rìa ngoại ô thành phố, đây là một xóm vắng vẻ đằng sau một khu công nghiệp.
“Cộc… cộc… ai đấy?” Một giọng đàn ông lên tiếng sau khi Hải gõ cửa vài lần.
“Tôi Hải đây… có việc cần nhờ anh” Hải lên tiếng, nhìn qua Long, gã lại nở nụ cười làm mồ hôi của cậu cứ tuôn ra.
Cánh cửa gỗ mở ra, Long và Hải đi qua một cái sân nhỏ vào căn nhà ,Long nhìn vào bên trong, toàn là đồ bằng gỗ từ bàn ghế cho đến sàn nhà, tiếp đón 2 người là một cụ già nhỏ con, chỉ đứng tới cổ Long là cùng, nhìn có vẻ ốm yếu, còn phải chống một cây gậy nữa.
“Ai thế?” Cụ già nhìn Long rồi giở giọng ồm ồm ra hỏi Hải.
“Là ’em nuôi’ của Thiên… nó muốn vượt qua nỗi sợ hải của bản thân mình” Hải uống ngụm nước rồi nói.
“Bao nhiêu tuôi? Có sớm quá không?” Cụ già giật mình nói, nhìn Long tuy cao thế nhưng mà gương mặt non nớt của cậu không thể đổi được, chắc chắn là chưa đên 18 tuổi.
“14 gần 15… nó muốn cứu mẹ… ” Hải nhìn lại Long rồi nói.
“14 sao” Cụ già khẽ lẩm bẩm rồi suy ngẫm điều gì đó thật lâu.
Một lát sau, cụ mở mắt ra nhìn thẳng vào mắt Long, gõ cây gậy xuống sàn một cái mạnh rồi nói:
“Này cháu… nếu giữa cái chết và mẹ… cháu sẽ chọn ai?”
Câu hỏi của cụ già làm Long bất ngờ, cậu chưa từng phải suy nghĩ đến chuyện ấy, ‘liệu vì mẹ cậu có sẵn sàng chết không?’ Long chìm vào suy nghĩ.
Hải và cụ già yên lặng đợi Long trả lời, họ đều hiểu đối với một cậu nhóc 14 tuổi thì câu hỏi đó quá khó, ở độ tuổi này thì ngoài xã hội, những cậu bé học sinh đến trường chải chuốc các kiểu chứ nào như cậu phải vật lộn từng ngày để có thực lực cứu mẹ ra khỏi ngôi nhà kia, tất nhiên là có những mảnh đời bất hạnh hơn cậu nhưng mà nghị lực của Long đã làm cho họ khâm phục rồi, nếu Long trả lời ngay thì có lẽ hai người cũng không bằng lòng vì khi ấy cậu chỉ như một đứa trẻ, không biết đối diện với mình là cái gì mà chỉ trả lời đại.
“Có… con sẽ cứu mẹ bằng mọi giá” Long thốt lên chắc chắn, cậu đã nghĩ kĩ rồi, bao nhiêu lần mẹ khóc thầm một mình, rồi bị quở mắng, bị chà đạp và thậm chí là bị đánh đập vì làm phật ý những con người trong cái gia tộc kia, lại nghĩ tới lúc có những món ăn ngon, mẹ đều lén giữ lại một phần đưa cho cậu… Long yêu mẹ, người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.
Cụ già và Hải nhìn nhau, họ cùng gật đầu nhẹ như quyết định sẽ cho Long làm một việc gì đó.
“Được rồi… cháu với Hải ngồi chơi đi… tí nữa ăn cơm tối xong cháu hãy đi ngủ sớm chuẩn bị tinh thần và thể lực tốt nhất cho ngày mai” Cụ già đứng dậy vỗ vào vai Long vài cái rồi rời đi trong ánh mắt tò mò của cậu.
6 giờ sáng hôm sau, ba người đứng trước một nắp hầm, Long nghi hoặc nhìn Hải và cụ già, căn nhà này có một căn hầm nữa ư.
“Nghe này Long… một khi cháu đã xuống dưới đó thì như bước vào cuộc chiến sinh tử đầu tiên của cuộc đời mình… nhớ… lúc nào cũng phải nghĩ đến sống sót… nghĩ đến mẹ… đến lúc không chịu được nữa thì hãy nhấn cái nút đỏ trên tường… nếu đến nó mà cháu cũng không nhấn được thì cháu sẽ chết… và không ai còn nhớ đến cậu nhóc như cháu nữa… mẹ cháu sẽ tiếp tục sống trong chà đạp … nếu không cần dùng đến nó nữa thì cháu đã chiến thắng sợ hãi của bản thân mình hoàn toàn… lúc ấy ông tin là kẻ thủ của cháu sẽ phải run sợ vì cháu đấy” Cụ già nhìn thẳng vào mắt Long nói rồi mở cửa hầm.
Nhìn vào bên trong căn hầm tối tăm, Long cố gắng căng mắt ra nhưng vẫn là một màu đen chết chóc, không khí bên dưới như đây là cánh cửa bước vào địa ngục vậy làm cậu lạnh run sau gáy, nỗi sợ hãi lại tràn lên.
“Đây là thuốc kháng sinh, nếu bị thương cháu hãy cố gắng rắc lên miệng vết thương tránh nhiễm trùng … nhớ… hãy sống sót trở về” Hải đưa cho Long lọ thuốc rồi vỗ vai động viên cậu.
Hai chân Long run lên vì sợ khi nghe Hải nói, cái gì ở dưới đó vậy.
“Cháu có thể không cần xuống” Nhìn cả người Long run lên vì sợ, cụ già thở dài tiến tới định đóng cửa hầm, haizzz cuối cùng cũng chỉ là một cậu nhóc 14 tuổi thôi.
“Không… ” nhìn cửa hầm gần đóng, Long cắn răn, cậu muốn vượt qua nổi sợ hãi bản thân mình, không biết cậu lấy từ đâu sức mạnh mà chạy nhanh nhảy vào căn hầm ấy.
Cụ già và Hải khá sửng sốt khi chứng kiến cậu nhóc nhảy vào bất ngờ, hai người nhìn nhau rồi lại lại nhìn về phía căn hầm, nắp hầm nhanh chóng được đóng lại.
Bên trong căn hầm, chỉ là một màu đen chết chóc, trên tường xa xa làm một cái nút bấm màu đỏ phát sáng nhưng ánh sáng từ nó chỉ đủ để Long thấy được cái đèn ấy mà thôi.
Đột nhiên cậu giật mình vì nghe thấy tiếng gì đó, hình như là tiếng bước chân và gầm gừ.
Đã qua 3 ngày, vì căn hầm cách âm nên không thể nghe thấy tiếng động dưới căn hầm kia, Hải và cụ già đang đánh cờ tướng trên bàn.
“Thầy nói nó sẽ ở dưới đó mấy ngày… ” Hải vừa đi xong nước cờ hỏi cụ già, thì ra là thầy của gã.
“Cứ mỗi ngày sẽ thêm 2 con lần lượt, và hai ngày cuối cùng là kinh khủng nhất vì hai con ra một lúc… ” Cụ già trả lời học trò rồi nghiên cứu nước cờ của mình.
“Mong rằng nó có thể chịu được tới ngày thứ 5” Hải thì thào, trước kia gã cũng chịu được tới ngày thứ 5 thôi vì đên ngày thứ 6 thì chúng quá kinh khủng làm gã chỉ có cách bấm nút.
Ngày thứ 6 kể từ khi Long bước xuống căn hầm kia, vẫn không có chút tín hiệu nào, cụ già và Hải đã chuẩn bị sẵn nếu có tín hiệu báo lên lúc Long bấm nút, họ sẻ mở cửa cứu cậu ra nhưng mà đợi mãi vẫn không thấy.
“Sao nó chưa bấm nút?” Hải nghi hoặc nhìn cụ già.
“Không biết… có thể đã… ” Cụ già thở dài một hơi, cụ cũng không tin một thằng nhóc 14 tuổi có thể ở lâu đến ngày thứ 6, trước kia Hải một thân võ nghệ tinh thông cùng với kinh nghiệm đối kháng dày dặn mới chịu được trong đó đến hết 5 ngày mà thôi.
“Haizzzz… biết ăn nói với Thiên thế nào đây… có lẽ là con đã quá vội khi đưa nó đến đây” Hải nhìn về phía cửa hầm buồn bã.
“Cứ để hết ngày mai rồi vào xem… biết đâu kỳ tích xuất hiện” Cụ già nói với Hải rồi kéo gã đi uống rượu, sống chết có số cả.
“Đến giờ chưa?” Cụ già hỏi Hải, hai người chuẩn bị mở cửa hầm.
Nhìn đồng hồ, Hải thầm tính toán rồi nói:
“Đúng 7 ngày rôi, mở thôi thầy”
Cụ già gạt cầu giao, mở chốt rồi cùng Hải kéo cửa hầm lên, vì lần này gạt cầu giao điện nên bên trong hầm sáng trưng.
Hải và Cụ già bước xuống, họ há hốc mồm trợn to mắt nhìn căn hầm, khắp nơi là máu và các mảnh thi thể của những con chó to lớn, từ Becgie, Pit Bull và kinh khủng nhất là xác 4 con chó Ngao Tây Tạng to hơn cả sư tử đang nằm khắp nơi và tất nhiên là cơ thể không còn nguyên vẹn.
“Chết hết… tất cả đều chết… ”
Hải lầm bầm vô thức, không còn một con nào còn sống, gã không lạ gì với hình thức huấn luyện địa ngục này vì đã từng trải qua nó, ngày đầu tiên đến ngày thứ ba là cứ 2 con Becgie mỗi ngày, ngày thứ tư và thứ năm là hai con Pit Bull mỗi ngày và hai ngày cuối cùng là 2 con Ngao Tây Tạng to lớn và điên dại, nhưng mà hai ngày cuối cùng là kinh khủng nhất vì hai con sẽ được thả cùng một lúc chứ không chia ra một sáng, một tối như những ngày trước.
“Long… Long… Long… ” Cụ già minh mẫn hơi Hải, nhanh chóng lên tiếng gọi Long, họ không thấy hình bóng của cậu đâu.
Không có tiếng trả lời, hai người nhìn nhau rồi xắn tay áo tìm kiếm, một lát sau họ cuối cùng cũng tìm thấy Long đang nằm dưới xác của một con Ngao to nhất, cổ cậu còn đáng găm chặc vào cổ con chó kia.
“Còn thở… mau đưa nó lên” Đưa tay lên mũi của Long, cụ già nhận thấy cậu vẫn còn hơi thở dù yếu ớt, hai người nhanh chóng kéo xác con chó ra đưa Long lên trên, người cậu khắp nơi là máu và những vết cắn xé, nhìn qua là biết bị thương rất nặng.
Một giờ sau, Long nằm trên giường bệnh ở một phòng khám tư, hơi thở cậu đã ổn định lại khi được tiêm thuốc và truyền dịch.
“Nó không sao chứ?” Cụ già lên tiếng hỏi bác sĩ, là người quen của ông.
“Đã bình thường… để đây theo dõi… nếu chuyển biến xấu thì cần chuyển vô bệnh viện gấp… mà nhìn cậu ta như bị một bầy thú dữ cắn xé vậy… khắp cơ thể là những vết cào cấu và cắn xé sâu tới tận xương… ” gã bác sĩ đổ mồ hôi nói chuyện với cụ già nhưng không nhận được câu trả lời, thở dài một hơi gã rời đi vì biết họ sẽ không nói, dù sao làm tốt việc của mình rồi nhận tiền là quan trọng nhất.
Hải nhìn vào chiếc giường, cả người Long bị băng khó không chừa một chỗ nào, may là khuôn mặt điển trai của cậu chỉ có vài vếc xước nhỏ, có khi nào thằng nhóc này sợ xấu trai nên cứ đưa lưng ra đỡ không nhỉ, khi này lúc băng bó thì gã nhìn cái lưng nhầy nhụa của Long mà gã suýt nôn vì quá kinh khủng, quả thật gã đã đoán đúng, Long lúc nào cũng bảo vệ khuôn mặt trước tiên mà đem các bộ phận cơ thể khác ra đỡ đòn vì sợ mẹ hay Hoa nhận không ra mình, đó cũng là một trong những lý do cậu sống được đến hết 7 ngày bên trong căn phòng địa ngục kia.
Comment