Đọc novel Chapter 11-20 tiếng Việt mới nhất trên тrυyện•ѕắc. Novel Mặt nạ tiếng Việt luôn được cập nhật trên тrυyện•ѕắc. Luôn luôn cập nhật đầy đủ novel tại đây. Xem các truyện novel тrυyện•ѕắc tại menu Danh Sách Truyện
NẾU BẤT KỲ HÌNH ẢNH NÀO BỊ HỎNG HOẶC KHÔNG TẢI ĐƯỢC SAU KHI LÀM MỚI, VUI LÒNG BÁO CÁO CHO [Dâm Mộng]
CHƯƠNG 11: SỜ LỒN
Cơ thể Tô Lan Thi đã quen với việc nhận khoái cảm từ những hành động huấn luyện đặc biệt này, từ khi còn yêu Kha Triết Vũ đã vậy. Lúc nãy khi đánh hắn, dù trong lòng cô chán ghét, cơ thể vẫn theo bản năng phản ứng. Lúc đó quần lót cô đã ướt rồi.
Bị Phó Hoành phát hiện bí mật này trong tình huống như vậy, cảm giác xấu hổ tột cùng nhấn chìm Tô Lan Thi, khiến cô tạm thời không thể phản ứng.
Chiếc váy không dài, tư thế ngồi xổm khiến mông cô hơi cong lên, vừa vặn tạo điều kiện cho Phó Hoành dễ dàng đặt bàn tay lên chỗ nhạy cảm.
Tô Lan Thi muốn đứng dậy tránh khỏi tay hắn, nhưng bị hắn dùng tay kia đè lên vai, lập tức không nhúc nhích được.
"Ngoan, làm theo lời anh, trói lại từ đầu đi." Hắn nói.
Tô Lan Thi im lặng nhìn hắn một lúc, cuối cùng vẫn khuất phục trước uy áp của hắn, tháo dây ở phần dưới của sub ra buộc lại.
Phó Hoành ngồi xổm bên cạnh quan sát. Hắn không phải quân tử, gọi Tô Lan Thi ra chơi cũng có mưu đồ khác, nên bàn tay đặt giữa hai cô không chịu rời, mà nhẹ nhàng xoa tròn trên lớp quần lót mỏng.
Khi ngón tay hắn ấn vào hột le của Tô Lan Thi qua lớp vải, cô dừng tay, hít sâu nói bằng giọng khàn: "Anh rể... bỏ tay ra được không?"
Phó Hoành ngược lại tỏ ra dễ tính, nghe cô nói liền rút tay về, chỉ vào một nút thắt nói: "Cái này buộc ngược rồi."
Sub quỳ gối chổng mông để Tô Lan Thi buộc dây quanh háng, sợi dây thô ráp cọ xát vào chỗ nhạy cảm khiến hắn không chịu nổi, rên rỉ liên tục.
Dương vật phía trước thậm chí xuất tinh mà không cần địtng chạm.
Phó Hoành thấy vậy, khó chịu quát: "Đồ vô dụng!"
Lập tức ôm Tô Lan Thi đứng dậy, kéo cô ra xa thứ bẩn thỉu kia, rồi gọi điện bảo người bên ngoài đưa một cô gái vào.
"Còn tiếp?" Tô Lan Thi hỏi hắn.
"Tất nhiên, kỹ thuật của em quá kém, với tư cách là anh rể, anh phải dạy dỗ em nhiều hơn."
Tô Lan Thi: "..."
Anh rể bình thường nào lại dạy em vợ những thứ này?
Cánh cửa phòng VIP nhanh chóng bị đẩy ra, một cô gái nhỏ nhắn mặc váy hầu gái bước vào, trông còn rất trẻ, nụ cười lanh lợi đáng yêu, nhưng trước mặt Phó Hoành vẫn tỏ ra hơi rụt rè.
"Chào... chào Phó tổng."
"Ừ." Phó Hoành không buông tay khỏi eo Tô Lan Thi, mà nhẹ nhàng xoa vào vùng da trần lộ ra ở hông cô, chỉ vào chiếc bàn thấp đã được dọn dẹp: "Nằm lên đó đi."
Khi cô hầu gái nằm xuống, Phó Hoành thì thầm bên tai Tô Lan Thi: "Mỗi người có điểm nhạy cảm khác nhau, nhưng cơ thể người cũng có vài vùng nhạy cảm cố định, em biết là đâu không?"
Ánh mắt Tô Lan Thi dán vào cô gái đang nằm trên bàn, đáp: "Biết... biết một chút."
"Chỉ cho anh xem." Phó Hoành lấy lại cây roi ngắn lúc nãy đưa cho cô, rồi ôm cô tới gần bàn.
Tô Lan Thi hít một hơi thật sâu, cố gắng phớt lờ cơ thể Phó Hoành đang áp sát sau lưng, cùng mùi hương gỗ nhàn nhạt tỏa ra từ hắn.
Nắm chặt roi, cô giơ lên chỉ vào tai cô gái: "Chỗ này."
Thấy Phó Hoành không nói gì, roi lại chỉ xuống nách: "Đây..."
Khi cô định tiếp tục chỉ xuống dưới, Phó Hoành ngăn lại: "Thiếu rồi."
Tô Lan Thi cổ họng khô khốc, gắng sức nuốt nước bọt, khàn giọng hỏi: "Chỗ nào?"
"Đây." Phó Hoành không dùng cơ thể cô hầu gái làm giáo cụ, mà trực tiếp đưa tay nắn lên ngực Tô Lan Thi, qua lớp áo và nịt ngực, véo nhẹ núm vú cô: "Núm vú."
"Ưm..." Tô Lan Thi không kịp phòng bị, bị hắn véo đến nỗi rên lên.
Núm vú bị ngón tay hắn véo như bị điện giật, lập tức khiến toàn thân cô tê dại.
"Anh rể..." Cô gọi hắn bằng giọng thở.
"Tiếp tục." Giọng đàn ông hơi khàn, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô: "Theo anh."
Đôi bàn tay lớn của hắn dạo khắp cơ thể cô, từ từ đi xuống, sờ vào eo. Tô Lan Thi cắn môi dưới, tay cầm roi đi theo đường hắn chỉ, di chuyển trên người cô gái.
Cô hầu gái nằm trên bàn rõ ràng bị kích thích bởi cảnh này, hơi thở dần dần dồn dập. Khi đầu roi của Tô Lan Thi chạm vào một điểm nhạy cảm ở eo, cô ta không nhịn được rên lên: "A..."
Tô Lan Thi cũng phải cắn chặt môi mới kìm được tiếng rên. Ngực cô phập phồng dữ dội, cơ thể người đàn ông kề sát sau lưng quá nóng, khiến toàn thân cô mềm nhũn. Bàn tay hắn đã lật váy cô lên, trực tiếp sờ vào chỗ nhạy cảm.
Tô Lan Thi vội vàng nắm lấy cổ tay hắn, thấp giọng nói: "Không... không được."
Ngay lập tức, ngón tay thon dài của hắn ấn thẳng vào lồn cô.
CHƯƠNG 12: XOA LỒN
Khoái cảm sung sướng như luồng điện chạy từ lồn lan tỏa khắp người, khiến Tô Lan Thi toàn thân tê dại, hai chân run nhẹ. Cô hít một ngụm khí lạnh, tay nắm chặt lấy cánh tay anh rể, muốn ngăn cản hành động của hắn, nhưng Phó Hoành lực lưỡng hơn cô nhiều, căn bản không ngăn được.
"Ưm..." Cô cắn môi dưới rên rỉ thành tiếng.
Bàn tay mạnh mẽ của hắn bao trọn lấy lồn cô, xoa tròn nhẹ nhàng theo chiều kim đồng hồ. Dù có lớp vải ngăn cách, cảm giác vẫn cực kỳ mãnh liệt.
Trước mặt cô còn có cô gái nằm đó, đang nhìn chằm chằm vào hai người. Ngay trước ánh mắt đó, cô để anh rể thọc tay vào giữa đùi, sờ lồn mình. Hành động này quá kích thích, cũng quá dâm đãng, vượt quá giới hạn chịu đựng tâm lý của Tô Lan Thi.
Đầu óc cô mông lung, mất hoàn toàn khả năng suy nghĩ.
"Em vợ, tiếp tục đi chứ." Phó Hoành áp miệng vào tai cô, cười khẽ trêu chọc.
Tiếp tục cái gì?
Bọn họ vừa rồi là đang làm gì nhỉ?
Thấy ánh mắt cô đầy ngơ ngác, Phó Hoành cười tươi hơn, nhắc nhở: "Cô bé kia vẫn đang chờ đấy, em không tìm điểm nhạy cảm nữa à?"
Vừa nói, tay hắn xoa lồn cô vẫn không ngừng, tiếp tục kích thích điểm nhạy cảm.
Tô Lan Thi khó khăn nuốt nước bọt, nhận ra kỹ thuật của Phó Hoành quả thực quá cao siêu. Chỉ xoa qua lớp quần lót mà sao khoái cảm lại mãnh liệt đến thế? Khi quan hệ với Kha Triết Vũ trước đây, cô hiếm khi trải nghiệm cảm giác này.
Tay cầm roi run rẩy, hoàn toàn không thể tập trung tìm điểm nhạy cảm. Sau vài lần chỉ sai liên tục, Phó Hoành ôm eo cô, ép lưng cô sát hơn vào người hắn, giọng khàn khàn: "Biết dùng chân dẫm lên cô ta không?"
"Ừm..." Tô Lan Thi thở hổn hển đáp, nghe như tiếng rên.
Phó Hoành nghe tiếng rên khẽ của cô, ngửi mùi hương cơ thể, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Dương vật ẩn náu trong đũng quần dần cương cứng, áp vào eo sau em vợ, nhẹ nhàng cọ xát. Tay xoa lồn càng lúc càng thô bạo dâm tục, xoa đến nỗi hai môi âm hộ cô biến dạng.
"Ngoan, giơ chân đạp ngực cô ta trước." Vừa sàm sỡ cơ thể em vợ, hắn vừa dạy cô chơi đùa với người khác, đồng thời khống chế ham muốn của cả ba người.
Hôm nay Tô Lan Thi đi ủng da đen cao cổ gót nhọn - thứ vũ khí chết người với những kẻ mê giày dép. Khi cô từ từ giơ chân lên, cô hầu gái nằm trên bàn đã run rẩy vì phấn khích, chưa chạm vào đã rên rỉ: "Chủ nhân đạp chó đĩ này đi ạ..."
Phó Hoành híp mắt, ánh mắt sắc lạnh liếc về phía cô gái, giọng trầm đầy uy hiếp: "Đừng nhận bừa chủ nhân."
Cô hầu gái bị khí thế cường đại của hắn chấn nhiếp, co rúm người lại, giọng rụt rè: "Vâng ạ, Phó tổ... a..."
Lời chưa dứt, chiếc ủng của Tô Lan Thi đã đạp lên ngực căng tròn của cô ta, khiến cô ta lập tức rên lên thảm thiết.
Phó Hoành nhìn ra ngay Tô Lan Thi không dùng lực, liền nhắc: "Dẫm mạnh lên chút, cô ta sẽ rất thích."
"Ừm... Su, đạp mạnh vào em đi..."
Tô Lan Thi nhìn cô gái nằm dưới chân, khuôn mặt ngây thơ thuần khiết, ai đi đường mà đoán được cô ta là một con đĩ thích bị ngược đãi?
Nghĩ vậy, cô dần tăng lực đạp, thậm chí dùng lòng bàn chân xoay xoay trên bộ ngực mềm mại.
"A... a... sướng quá... vú sắp bị dẫm nổ rồi..."
Cảm giác thịt mềm dưới chân cùng tiếng rên dâm đãng của cô gái đều đang kích thích ham muốn của Tô Lan Thi. Cô có thể cảm nhận, dưới bàn tay xoa bóp của anh rể, nước dâm trong lồn đang tuôn ra ướt đẫm quần lót và lòng bàn tay hắn.
"Sướng không?" Người đàn ông thở hổn hển bên tai cô, giọng khàn khàn hỏi: "Thích cảm giác này không?"
Hắn siết chặt eo Tô Lan Thi, ép mông cong của cô sát vào dương vật đang cương cứng của mình, dùng lực cọ xát.
Tô Lan Thi cả người choáng váng, lý trí nói với cô rằng không nên chơi trò dâm ô này với anh rể - đây là hành vi vượt rào nguy hiểm. Nhưng khoái cảm cực độ từ việc bị xoa lồn đã tê liệt thần kinh cô, khiến cô không thể thốt ra lời từ chối.
Giữa lúc ý loạn tình mê, cô dường như nghe thấy chính mình khẽ thốt lên: "Ừm..."
Nghe câu trả lời của cô, Phó Hoành đột ngột kéo quần lót của cô sang một bên, thọc cả bàn tay vào trong.
CHƯƠNG 13: ANH RỂ, ANH HẾT SỨC RỒI À?
Những ngón tay thon dài của người đàn ông, xương xẩu, ấm áp, không chút ngăn cách áp vào môi âm hộ nhạy cảm nhất của Tô Lan Thi. Khoảnh khắc da chạm da khiến cô nổi hết da gà, tóc gáy dựng đứng, toàn thân mềm nhũn, một chân gần như đứng không vững, chỉ có thể dựa lưng sát hơn vào người đàn ông phía sau.
"Ưm..." Đôi môi đỏ hé mở của cô rỉ ra tiếng rên khẽ, eo uốn éo như muốn thoát khỏi sự vuốt ve của hắn, nhưng trông càng giống như đang đón nhận.
Mấy ngón tay đó vừa chạm vào môi âm hộ liền lập tức chui vào khe hở ẩm ướt đang khép chặt, nhờ chất nhờn bôi trơn, ấn vào hột le của cô mà day nhanh.
Cảm giác khoái cảm sắc bén hơn từ hột le nhanh chóng lan tỏa, suýt nữa đẩy Tô Lan Thi lên đỉnh ngay lập tức.
Người đàn ông thở gấp bên tai cô, mang theo dục vọng và cám dỗ mãnh liệt, giọng khàn khàn nói: "Em vợ, đừng chỉ lo hưởng thụ một mình, tiếp tục dẫm lên cô ta đi."
Tô Lan Thi cảm thấy mình khó lòng chịu đựng thêm, bàn tay người đàn ông này như có ma thuật, nơi nào bị hắn chạm vào, khoái cảm liền như dòng điện chạy khắp người.
Đã như vậy rồi mà còn bắt cô huấn luyện người khác, thật quá đáng.
Nhưng cơ thể và dục vọng của Tô Lan Thi lúc này đều hoàn toàn nằm trong tay hắn, căn bản không thể phản kháng, chỉ có thể nghe theo lời hắn, tiếp tục dùng chiếc ủng đạp lên người phụ nữ dưới chân.
Sau khi luân phiên đè lên hai bầu ngực của cô gái một lúc, chân cô từ từ di chuyển xuống dưới, lướt qua bụng, cuối cùng đến tận giữa hai đùi. Trong tiếng rên đầy mong đợi của cô gái, cô dùng đế giày cứng từ từ đè xuống, dùng lực đạp lên âm hộ.
Đúng lúc Tô Lan Thi đạp xuống, Phó Hoành cũng tăng tốc động tác xoa lồn, thậm chí phối hợp nhịp nhàng, đột ngột thọc hai ngón tay vào lỗ âm đạo chật hẹp của cô.
"A...a...a..." Cô gái dưới chân rú lên thảm thiết, âm thanh vang khắp đại sảnh. Khi bị đạp trúng lồn, cô ta liền trợn trắng mắt lên trời lên đỉnh.
So với cô ta, tiếng rên của Tô Lan Thi bị kìm nén hơn nhiều, cô chỉ cắn chặt môi dưới, rên lên nặng nề: "Ưm"
Sướng quá.
Nếu như người đàn ông dùng tay chơi đùa cơ thể cô không phải chồng của Tô Ngọc, không phải anh rể của cô, thì có lẽ còn sướng hơn nữa.
Lỗ âm đạo lâu ngày không được thỏa mãn trở nên nhạy cảm như gái còn trinh, chỉ bị hai ngón tay đâm vào đã khoái cảm dâng trào, sướng đến mắt hoa đầu váng, thật quá vô dụng.
Cơ thể Phó Hoành căng cứng, cứng ngắc áp sát vào cô, nhưng không có thêm hành động nào khác ngoài việc thọc tay vào váy cô, dùng hai ngón tay đâm nhanh vào lỗ âm đạo.
"Bị chọc lồn sướng không?" Hắn cười khẽ hỏi, dù là câu nói thô tục vô cùng, hắn vẫn thản nhiên thốt ra.
"Ừm..." Tô Lan Thi lim dim mắt, mũi phát ra âm thanh không rõ ý vị.
Người đàn ông tiếp tục: "Không phải là S được yêu thích nhất sao? Sao rên dâm thế?"
Tô Lan Thi muốn bảo hắn im miệng, nhưng khoái cảm trong lồn quá mãnh liệt, quá kích thích, miệng cô vừa mở đã biến thành tiếng rên vô nghĩa: "Ưm... ưm... nhanh lên..."
Chỉ bị hai ngón tay đâm vài cái, cô đã sắp lên đỉnh.
Trên bàn thấp, cô gái vừa lên đỉnh thấy Tô Lan Thi dời chân đạp lên mép bàn, liền chống cơ thể mềm nhũn đứng dậy, quay người quỳ gối, cúi xuống dùng lưỡi liếm lên giày da của cô từng nhịp, trên mặt đầy vẻ dâm đãng và say mê.
Đúng là con chó đĩ thúi.
Tô Lan Thi cúi mắt nhìn một màn dâm loạn này, ngọn lửa dục vọng trong người bị kích thích đến cực điểm.
Cô buông tay khỏi cánh tay người đàn ông, lần theo đường cơ bắp xuống dưới, luồn vào trong quần lót của mình, đặt lên mu bàn tay hắn, dẫn dắt hắn thọc nhanh hơn, mạnh hơn vào lỗ âm đạo.
Từng nhịp từng nhịp đâm vào, vô thanh mà mãnh liệt.
Tô Lan Thi nén khoái cảm đang không ngừng dâng lên, giọng khàn đặc: "Anh rể, anh hết sức rồi sao? Chậm thế này?!"
Đây đúng là lời khiêu khích trắng trợn.
CHƯƠNG 14: LÊN ĐỈNH
Phó Hoành khẽ cười, há miệng cắn lấy dái tai Tô Lan Thi, ngậm trong miệng mút mát, dùng lưỡi trêu chọc. Động tác tay sau khi được cô đặt tay lên càng trở nên phóng túng hơn, khuấy động dịch thể sền sệt trong lỗ âm đạo, đâm ra đâm vào nhanh hơn.
"Ưm... ưm... a..." Tô Lan Thi bị bao bọc bởi mùi hương quyến rũ của người đàn ông, hít vào khoang mũi, truyền đến phổi, làm tê liệt thần kinh khiến cô mê muội.
Lòng bàn tay cô siết chặt mu bàn tay hắn, theo nhịp độ của hắn, trong quần lót lay động nhanh hơn, giúp hắn sàm sỡ chính mình.
Hai ngón tay đó ra vào trong lỗ âm đạo mềm mại, khuấy thêm nhiều nước dâm hơn, chẳng mấy chốc phát ra tiếng "sột soạt" ướt át.
Cô hầu gái phủ phục dưới chân Tô Lan Thi, say sưa thè lưỡi liếm lên đôi ủng da, chiếc lưỡi đỏ lướt trên nền da đen để lại những vệt nước. Chỉ cần ngẩng mắt lên, cô ta có thể thấy dưới váy Tô Lan Thi, hai bàn tay một lớn một nhỏ đang chen chúc trong chiếc quần lót mỏng manh mà đâm rút một cách dâm đãng.
Kích thích từ các giác quan khiến cơ thể Tô Lan Thi càng trở nên nhạy cảm hơn, lỗ âm đạo bị mở rộng co thắt run rẩy, siết chặt lấy ngón tay xâm nhập của người đàn ông, như muốn đẩy ra lại như tham lam giữ chặt.
"Ưm..." Tô Lan Thi cắn chặt môi dưới rên lên, cơ thể run rẩy.
Bàn tay Phó Hoành ôm eo cô dần di chuyển lên trên, qua lớp vải áo đặt lên ngực, xòe ngón tay mạnh mẽ xoa bóp bộ ngực.
Sau khi thưởng thức cảm giác mềm mại, Phó Hoành khẽ nói bên tai: "Em vợ, ngực to thế này, chắc cỡ D nhỉ?"
Cơ thể mảnh mai nhưng ngực lại quá khổ, nhưng chắc cô thường mặc áo ngực che bớt nên không ai nhận ra.
Tô Lan Thi nhíu mày, trước những lời thô tục kích thích của người đàn ông, tỏ ra bất lực, thậm chí khi hứng tình, nghe những lời tục tĩu của hắn lại càng thêm kích thích.
Cơn khoái cảm từng đợt xâm chiếm thần kinh Tô Lan Thi, sau một trận run rẩy kịch liệt, cô không nhịn được lên tiếng thúc giục: "Nhanh lên... em sắp… sắp ra rồi... ưm..."
Phó Hoành nghe vậy không trêu chọc nữa, hai ngón tay đâm ra đâm vào nhanh hơn, lực đạo mỗi lần mạnh hơn, như muốn dùng hai ngón tay đâm thủng cô.
"A...!"
Khoảnh khắc lên đỉnh, Tô Lan Thi không kìm được ngửa cổ rên lên, lỗ âm đạo co thắt siết chặt ngón tay người đàn ông.
Phó Hoành cũng chậm dần động tác tay, nhẹ nhàng đưa ra đưa vào kéo dài khoái cảm giúp cô.
Một lúc sau, khi dư vị cực khoái trong người dần tan biến, Tô Lan Thi cũng mềm nhũn dựa vào người đàn ông, thở dốc dồn dập.
"Sướng không? Em vợ." Phó Hoành hỏi.
Tô Lan Thi hít sâu, rút tay hắn ra khỏi quần lót của mình, đáp: "Cũng… tạm."
Khi cơn nứng tình qua đi, lý trí cũng nhanh chóng trở về. Tô Lan Thi tỉnh táo khỏi bầu không khí dâm đãng này.
Phó Hoành đợi cô đứng vững mới buông ra, cúi người lấy khăn giấy trên bàn lau sạch hai ngón tay dính đầy dịch thể, hỏi: "Vậy lần sau còn chơi cùng chứ?"
Tô Lan Thi chỉnh lại váy, ngẩng lên nhìn hắn, bình thản nói: "Như thế không ổn đâu, anh rể." Cô nhấn mạnh hai chữ "anh rể".
Phó Hoành bị chọc cười: "Vừa rồi em không phải sướng lắm sao?"
Tô Lan Thi hơi nhíu mày, lúc nãy chỉ vì không khí quá xuất thần nên cô không từ chối được.
Suy nghĩ một lát, cô nói: "Chuyện này, phải hai bên tự nguyện mới tốt."
Phó Hoành cũng không sốt ruột, hắn có đủ thủ đoạn để khiến cô khuất phục, bèn cười nói: "Cũng được, anh sẽ đợi em tự nguyện cầu xin anh chơi đùa."
Tô Lan Thi thầm nghĩ: Mơ đi.
Lúc rời "Ngục Tù", Tô Lan Thi đi xe của Phó Hoành.
Cả hai đều đã uống rượu nên phải nhờ tài xế đưa về. May mắn là Tô Lan Thi có mang theo quần áo thường trong xe, sau khi thay đồ và để xe lại bãi đỗ của quán bar, cô lên chiếc Bentley của Phó Hoành.
Hai người về đến nhà đã là 12 giờ đêm.
Khác với sự tĩnh lặng của lần trước, lần này, chào đón bọn họ là phòng khách sáng đèn, cùng Tô Ngọc mặc áo choàng ngủ, tỉnh táo chờ sẵn.
Tô Lan Thi bước xuống xe, tim đập thình thịch, nhưng thấy Phó Hoành vẫn bình thản, cô cũng gắng tỏ ra bình tĩnh, ngoan ngoãn theo sau hắn vào nhà.
CHƯƠNG 15: BÍ MẬT
"Sao hai người về cùng nhau thế?" Tô Ngọc nghi hoặc hỏi.
Dưới ánh đèn sáng trưng, lớp trang điểm của cô vẫn tinh xảo, ánh mắt nhìn về phía Tô Lan Thi đầy dò xét.
Tô Lan Thi đi sau Phó Hoành, cảm giác ướt át còn vương ở lồn nhắc nhở cô rằng không lâu trước đó, cô mới vừa bị người đàn ông phía trước dùng ngón tay đưa lên đỉnh. Mà người đàn ông này không chỉ là kẻ đã có vợ, hắn còn là anh rể cô.
Nhận thức này không hiểu sao khiến cô có chút cảm giác trả thù bí mật, điều này thật không nên chút nào.
"Gặp nhau trên đường, tiện thể đưa em ấy về." Phó Hoành thản nhiên nói, đưa ra cái cớ hết sức qua loa.
Tô Ngọc nghe xong không truy vấn thêm, chỉ không vui trách Tô Lan Thi: "Con gái sao có thể chơi khuya thế này mới chịu về nhà?"
Tô Lan Thi thầm nghĩ nếu không phải chồng chị gọi, em đã không ra ngoài.
"Lần sau sẽ không thế nữa, chị." Tô Lan Thi ngoan ngoãn nhận lỗi, "Em về phòng trước."
"Đi đi."
Trước khi lên lầu, ánh mắt Tô Lan Thi lướt qua Phó Hoành đang ngồi trên ghế bành, thấy hắn giơ tay lên, các ngón tay vô tình chạm vào sống mũi - một động tác bình thường nhưng khiến cô đỏ mặt ngay lập tức, bởi hai ngón tay đó chính là thứ đã từng thọc vào lồn cô.
Lúc này hắn không chỉ ngửi hai ngón tay đó, mà còn dùng môi mơn trớn...
Tim Tô Lan Thi dường như lỡ một nhịp, bước chân lên cầu thang trở nên loạn nhịp.
Đêm đó, Tô Lan Thi ngủ không yên, liên tục mơ về cảnh tượng trong quán bar, thậm chí mơ thấy anh rể xé áo cô, phơi bày trước đám đông. Dù là cảnh tượng cực kỳ xấu hổ, cô lại trải nghiệm được khoái cảm chưa từng có, chỉ bị mọi người nhìn chằm chằm cũng khiến cô co giật lên đỉnh, thậm chí phun nước trước mặt mọi người.
Cảm giác xấu hổ tột cùng khiến cô giật mình tỉnh giấc, mãi không thể bình tâm lại.
Đưa tay sờ xuống, lồn đã ướt sũng, chảy không ít nước.
Điều này khiến cô vừa ghê tởm vừa bất lực.
Chống tay định lấy khăn giấy trên đầu giường lau chùi, bất ngờ trong đêm khuya thanh vắng nghe thấy vài âm thanh lạ - tiếng rên rỉ của phụ nữ, rất gần, dường như ngay ngoài cửa phòng cô.
Tô Lan Thi dừng lại, vén chăn bước xuống giường, cũng không bật đèn, rón rén đi đến sau cánh cửa, áp tai vào nghe ngóng.
"Vút... bốp..."
Là tiếng roi da quất vào thịt, âm thanh quá quen thuộc với Tô Lan Thi.
Tô Lan Thi nhíu mày.
"Con đĩ chó bị quất trước cửa phòng em gái, có sướng không?" Giọng đàn ông đầy khinh miệt.
"A... sướng quá... chủ nhân quất hay quá... lồn chó sắp nát rồi..." Giọng phụ nữ dâm đãng vừa thở vừa rên, rõ ràng đang cực khoái.
Thì ra, Tô Ngọc dựa vào cái này để gả vào nhà họ Phó?
Đàn ông cười khẽ, tiếp tục sỉ nhục: "Rên to thế, không sợ đánh thức em gái à? Để nó ra xem bộ dạng tiện nhân của mày?"
"Bốp!" Thêm một roi nữa.
"A... không sợ... miễn chủ nhân vui, đĩ chó bò đến đâu cũng được..."
"Đồ ti tiện!"
"Chủ nhân... chủ nhân địt em đi... xin ngài... a..."
"Hừ, mơ đi, cái lồn bẩn thỉu đó, tao nhìn còn chẳng muốn. Muốn bị địt thì đi tìm bố tao, không phải bị ông ta địt sướng lắm sao?"
"A... a... không... đĩ chó chỉ muốn chủ nhân... muốn cặc của chủ nhân..."
"Bốp!"
"Câm mồm đồ đĩ chó, đừng làm tao buồn nôn."
Tô Lan Thi sau cánh cửa kinh ngạc tột độ, đây chính là bí mật gia tộc quyền quý sao? Con trai chê vợ bẩn không chịu địt, vợ đi tìm bố chồng địt hộ???
Tô Ngọc suốt ngày vênh váo tự đắc, làm bộ làm tịch đóng vai quý phu nhân được sủng ái, hóa ra được bố chồng sủng ái sao???
Mà Phó Hoành biết mình bị cắm sừng, vẫn không chịu ly hôn???
Lượng thông tin quá lớn khiến Tô Lan Thi nhất thời có chút không tiêu hóa nổi.
Cô áp tai vào cửa nghe thêm một lúc, nhưng cặp vợ chồng ngoài kia đã dắt "chó" đi nơi khác.
Tô Lan Thi đứng bất động, một lúc sau bật cười lạnh lùng, nghĩ thầm người trong gia tộc quyền quý này quả nhiên không ai sạch sẽ, kể cả bản thân cô.
CHƯƠNG 16: NGỊCH NÚM VÚ
Tô Lan Thi trằn trọc cả đêm, sáng hôm sau vẫn phải dậy sớm đi nhập học học kỳ mới.
Xuống cầu thang, cô thấy Phó Hoành vận com-lê chỉnh tề, ngồi ăn sáng với vẻ ngoài đạo mạo.
Nhớ lại những sự kiện đêm qua, lòng cô dâng lên nỗi chán ghét. Cô tưởng đến nhà chị họ chỉ phải chịu đựng lời mỉa mai của Tô Ngọc, nào ngờ lại phát hiện hàng loạt bí mật động trời của gia đình này, đặt bản thân rơi vào hoàn cảnh phức tạp.
Tô Lan Thi thích cuộc sống đơn giản, không muốn bị cuốn vào thị phi nhà giàu. Nhưng hễ nghĩ đến bố mẹ đang dưỡng bệnh ở New Zealand xa xôi, cô không thể tùy tiện rời đi.
Trong mắt bố mẹ, cô là cô gái ngoan khiến họ yên tâm, hình tượng này không thể sụp đổ.
"Em vợ, sáng sớm đã đi đâu thế?"
Phó Hoành mặc âu phục trông có vẻ điềm đạm hơn, toát ra khí chất ôn hòa.
"Anh rể buổi sáng tốt lành, em phải đến trường."
"Ăn sáng trước đi, lát anh đưa em đi." Người đàn ông nói giọng không cho phép từ chối.
Tô Lan Thi nhíu mày, kìm nén sự khó chịu: "Cảm ơn anh rể, em tự đi được."
Nụ cười Phó Hoành nhạt dần, nói: "Em vợ không cần khách sáo thế, dù sao chúng ta cũng đã rất... ‘thân thiết’ rồi."
Tô Lan Thi im lặng nhìn hắn. Người đàn ông này lại đang đe dọa cô. Thực ra cô đã nắm được bí mật của Tô Ngọc, có lá bài tẩy trong tay nên không sợ bị uy hiếp. Nhưng...
"…Vâng, vậy phiền anh rể rồi."
Tốt nhất nên tránh xa người đàn ông trước mặt.
Bữa sáng chỉ có hai người, Tô Ngọc không xuất hiện, có lẽ vì tối qua chơi quá đà nên sáng nay không dậy nổi.
Phó Hoành đưa cô đến trường bằng chiếc xe tối qua. Tài xế ngồi phía trước, vách ngăn sớm được kéo lên.
Tô Lan Thi dựa vào ghế, cảnh giác nhìn người đàn ông bên cạnh.
Phó Hoành một tay chống cằm, thấy cô nhìn liền vỗ vào đùi mình: "Ngồi lên đây đi, em vợ."
"Anh rể, em không muốn thế này."
Phó Hoành không nói gì, vẫn mỉm cười nhìn cô. Ánh mắt như có lực khiến cô tê da đầu, nổi hết da gà, cuối cùng đành phải ngồi lên đùi hắn.
"Ngoan lắm." Hắn khen như khen một đứa trẻ.
Tô Lan Thi quay mặt ra cửa sổ, không thèm đáp.
Phó Hoành không tức, nghịch dây thắt nơ trên ngực cô: "Váy trắng rất hợp em. Lúc em bước xuống cầu thang, anh đã muốn làm thế này rồi."
"Làm gì?" Cô nhìn xuống tay hắn.
"Làm thế này." Nói rồi hắn giật phăng dây thắt.
Dây tuột ra, cổ áo mở toang, lộ ra chiếc áo lót không dây màu trắng.
"Ngực quả nhiên to thật."
Tô Lan Thi vội che ngực lại, giận dữ trừng mắt nhìn hắn.
"Ngoan, bỏ tay ra, cho anh xem núm vú."
"Không."
"Chỉ xem thôi. Tối qua anh đã nói, trừ khi em cầu xin, còn không anh sẽ không tự ý địt em."
"Anh không sợ chị họ em biết sao?"
"Em nghĩ anh quan tâm không?" Hắn hỏi ngược, thấy ánh mắt cô phẫn nộ lại nói: "Cô ta chỉ là con đĩ chó còn chút tác dụng thôi."
Vừa nói hắn vừa kéo tay cô che ngực xuống, dùng ngón tay thon dài từ từ kéo áo lót xuống.
Tô Lan Thi nhớ lại giấc mơ lộ hàng đêm qua, không kìm được nuốt nước bọt.
Chiếc áo lót từ từ tuột xuống, đôi gò bồng đào thoát khỏi sự gò bó lập tức bật ra ngoài, hai núm vú hồng nhạt đàn hồi trong không khí, run rẩy cương cứng.
Người đàn ông quan sát kỹ bộ ngực cô ở cự ly gần, giọng trầm khàn: "Đẹp quá, núm vú màu hồng nhạt."
Giây tiếp theo, hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy núm vú, nhẹ nhàng xoa bóp.
"Ưm..." Tô Lan Thi rên lên vì bị nghịch.
"Nhạy cảm thế?"
Tô Lan Thi quay mặt đi không thèm đáp, nhưng ngực phập phồng dữ dội vẫn bán đứng cảm xúc thật của cô.
Cô thực sự cảm thấy rất khoái chí, khoái đến mức toàn thân run nhẹ. Người đàn ông này luôn dễ dàng tìm ra điểm nhạy cảm của cô.
Cũng phải thôi, hắn là S nổi tiếng trong giới, bậc thầy về nghệ thuật tình dục.
Hắn kéo núm vú cô, hỏi: "Thích anh chơi em như thế này không?"
Thấy Tô Lan Thi không muốn trả lời, hắn tăng lực tay, kéo mạnh hơn khiến núm vú nhỏ nhắn của cô bị giãn dài ra.
"A...!"
CHƯƠNG 17: BÚ VÚ
Cảm giác tê rần từ núm vú lan tỏa như ngọn lửa nhỏ thiêu đốt giác quan Tô Lan Thi. Cô vừa xấu hổ lại vừa không thể từ chối khoái lạc thể xác.
Thủ pháp anh rể quá điêu luyện. Hắn như một nghệ nhân bánh ngọt lão luyện, nắn bóp cơ thể cô thành món tráng miệng hảo hạng. Hắn không vội thưởng thức mà thích thú ngắm nhìn quá trình cô biến thành món ăn ngon.
Lẽ ra cô nên cự tuyệt, giữ khoảng cách với hắn. Phó Hoành quá nguy hiểm.
Nhưng núm vú cương cứng lại lặng lẽ tiết lộ sự thật: Cô thích, thích cảm giác bị chơi đùa, bị khống chế thần kinh như vậy.
Đối với cô, điều này mới mẻ và dễ chịu.
Không ai biết rằng cô gái ngoan ngoãn Tô Lan Thi trước nay thực chất mang trong mình bản tính nổi loạn.
Sinh nhật 6 tuổi, mọi người khen cô xinh như búp bê trong chiếc váy xòe. Sau đó cô cố tình để cành cây móc rách tan tành lớp ren váy.
Cô cố ý.
Trước khi lên cấp 3, dù học giỏi nhưng cô luôn cố ý tránh vị trí hạng nhất, bất chấp bao nhiêu gia sư mẹ tìm thuê cho cô.
Cô cô ý.
Năm nhất đại học, cô cố tình yêu Khách Triết Vũ dù ai cũng bảo hắn không xứng.
Cô vẫn là cố ý.
Tô Lan Thi không hiểu vì sao mình lại thế. Cô thích đóng vai hoàn hảo rồi lén làm những điều trái ngược. Điều đó mang lại cho cô khoái cảm về mặt tâm lý.
Như lúc này, biết rõ Phó Hoành nguy hiểm, biết hắn không có ý tốt, cô vẫn ngoan ngoãn ngồi lên đùi hắn, để hắn cởi áo, kéo tuột áo lót, phơi bày đôi gò bồng đào trước không khí.
Thật dâm đãng, thật tục tĩu - sự xúc phạm lớn nhất với hai chữ "hoàn hảo", nhưng lại khiến Tô Lan Thi thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần.
Có lẽ, cô và Phó Hoành là cùng một loại người - đeo mặt nạ hoàn hảo giả tạo, nhưng ẩn sau là một bộ mặt khác.
Núm vú hồng bị ngón tay người đàn ông kéo dãn, đau nhói xen lẫn khoái cảm dâng trào.
Cô mềm nhũn eo, ưỡn ngực, không nhịn được rên thành tiếng: "Ưm..."
"Sướng không?" Phó Hoành cười khẽ, "Em vợ, trả lời anh, bị anh xoa nắn sướng không?"
Nửa trên Tô Lan Thi gần như trần trụi, đôi gò bồng đào phô bày trước mắt hắn. Trong khi hắn vẫn chỉnh tề trong bộ âu phục, tóc tai không rối một sợi.
Sự tương phản rõ rệt này khiến cô vô cùng xấu hổ. Nhưng hắn còn muốn cô tự thừa nhận nỗi xấu hổ đó.
Tô Lan Thi không chỉ run rẩy toàn thân, mà tim cũng đập loạn nhịp.
Cô thở gấp, đôi môi đỏ mấp máy: "Rất sướng."
"Sướng chỗ nào?"
"Núm vú... bị anh rể véo nắn rất sướng." Gương mặt trắng nõn của cô nhuộm lên một mảng đỏ, cơ thể run lên dữ dội hơn.
Đi kèm với sự xấu hổ là cơn cực khoái cuồn cuộn như sóng thần hung dữ, cuốn phăng thể xác và tâm hồn cô.
Những ham muốn dơ bẩn không thể phô bày ấy lại khiến cô hạnh phúc chưa từng có.
"A..."
"Thật nhạy cảm." Phó Hoành nhận thấy rõ sự thay đổi của cô, cười hỏi: "Em vợ, muốn anh bú vú em không? Núm vú dâm đãng thế này, hợp nhất là để đàn ông ngậm vào miệng mút mát."
Hơi thở Tô Lan Thi hoàn toàn loạn nhịp, lồng ngực phập phồng gấp gáp, ánh mắt nhìn hắn đã mang theo vài phần mê ly.
"Muốn... anh rể..." Cô nỉ non.
"Ngoan lắm."
Dưới ánh mắt của cô, người đàn ông thè lưỡi từ từ tiến về phía ngực cô, như cảnh quay chậm. Hắn dùng đầu lưỡi chạm nhẹ vào hạt châu, rồi vẽ vòng quanh núm vú, dùng bề mặt thô ráp của lưỡi cọ xát núm vú và quầng vú.
Chỉ vài động tác chấm phá như chuồn chuồn đạp nước đó đã khiến Tô Lan Thi mềm nhũn chân, hơi thở càng thêm thô trọng.
Hắn chơi đùa với một bên núm vú xong, lại chuyển sang bên kia. Khi đã thỏa mãn, hắn mới há miệng ngậm trọn núm vú cùng quầng vú vào miệng.
Rồi dùng sức hút mạnh một cái...
"Ưm..."
CHƯƠNG 18: CỌ LỒN
Những ngón tay xương xẩu của người đàn ông nắm chặt bầu ngực Tô Lan Thi, bóp mạnh khiến da thịt trắng nõn biến dạng theo những hình thù dâm đãng. Núm vú hồng nhạt bị đầu lưỡi hắn cuốn lấy, mút mát một cách thô bạo, lực mạnh như muốn hút ra sữa.
Tô Lan Thi hít một hơi, cơn đau và khoái cảm cùng ập tới khiến cô nheo mắt ngửa cổ, rên khẽ.
"Ưm..."
Dường như cố ý, tiếng mút nước ướt át từ miệng hắn khiến tai ai nghe cũng phải nóng ran.
"Anh rể... nhẹ chút..." Cô thấp giọng nỉ non, cánh tay quàng lấy cổ người đàn ông, thân hình khẽ lay động.
Tô Lan Thi không phải tờ giấy trắng. Lần đầu của cô là sau khi quất Kha Triết Vũ đầy thương tích, cô đã tự cưỡi lên dương vật đối phương ở tư thế nữ thượng. Về chuyện giường chiếu, cô không hề ngây thơ.
Nhưng đối mặt với Phó Hoành, cô lại cảm thấy luống cuống, biết rõ mình không phải đối thủ của hắn.
Hắn hiểu cơ thể cô hơn cả chính cô. Dù là động tác xoa bóp hay lực mút, đều trúng ngay điểm khoái cảm. Đó là sự thật vô cùng đáng sợ, chứng tỏ cơ thể cô sẽ dễ dàng tiếp nhận hắn, thậm chí sẽ nhanh chóng bị nghiện.
Phó Hoành nhả núm vú ướt nhẹp, giọng khàn hỏi: "Không thích?"
Tô Lan Thi mím mím môi: "Hơi đau."
"Tin anh, sẽ rất sướng." Hắn nói rồi dùng chóp mũi chạm nhẹ núm vú, lại ngậm vào miệng.
"Ưm..." Tiếng rên của cô kéo dài, cơ thể khẽ rung theo, đưa ngực nghênh đón miệng hắn.
Núm vú tê rần ngứa ngáy, toàn thân mềm nhũn. Lồn giữa hai chân đã ướt đẫm dâm thủy, hột le nóng rát bị hai chân cô kẹp chặt.
Rất sướng, cũng rất khó chịu. Trong người như có ngọn lửa thiêu đốt, càng đốt cháy cơ thể càng trống rỗng.
Bàn tay đang xoa bộ ngực kia dần di chuyển xuống đùi, tách hai chân cô ra, rồi luồn vào váy sờ lồn đang chảy nước.
"Nhiều nước thế." Giọng hắn khàn đặc, "Thật lẳng lơ."
Ngón tay thon dài vén quần lót của cô, chạm vào khe lồn ấm ướt, nhẹ nhàng mơn trớn.
Tô Lan Thi bị bú vú, sờ lồn, hoàn toàn chìm đắm trong biển dục. Quên mất việc từ chối, chỉ ôm chặt vai anh rể, rên nhỏ: "Ưm... a..."
Bộ dạng thường ngày ngoan ngoãn lạnh lùng, nhưng một khi đã động tình lập tức trở nên dâm đãng mềm mại. Cô em vợ như thế khiến Phó Hoành say mê không rời, chỉ muốn dùng hết kỹ năng huấn luyện biến cô thành chú chó nhỏ dễ thương của riêng hắn.
Nhưng không cần vội. Hắn có thể từ từ.
Chú chó càng khó thuần phục, huấn luyện càng thú vị, phải không?
Khi xe dừng đèn đỏ, Tô Lan Thi bị xoay thành tư thế ngồi đè lên đùi hắn. Quần lót bị vạch sang, lộ ra lồn ướt nhẹp đè lên bướu quần. Qua lớp vải, có thể cảm nhận rõ hình dáng to lớn của dương vật đang cương cứng.
Hành động cọ xát qua lớp vải như thế quả thực quá xấu hổ và dâm đãng. Tô Lan Thi gò má đỏ bừng nhưng không đẩy ra, ngược lại còn vịn vai hắn, eo nhỏ đong đưa khiến lồn cọ vào hắn từng nhịp.
Phó Hoành đã nhả núm vú ra, tựa vào ghế, ánh mắt sâu thẳm dán chặt vào cô. Đôi bàn tay lớn đỡ lấy eo, giúp cô cọ xát mạnh hơn vào dương vật đang cương.
Khoang xe yên tĩnh, cả hai đều im lặng, chỉ có tiếng thở dần trở nên gấp gáp. Trong bầu không khí ngột ngạt vô hình, họ cuồng nhiệt lắc lư cơ thể, mê đắm trong việc cọ xát bộ phận sinh dục vào nhau.
Khoái cảm như tia lửa nhỏ nhanh chóng bùng cháy, thiêu đốt thể xác và lý trí của cả hai...
Phó Hoành nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ của Tô Lan Thi một lúc, rồi đưa tay nắm cằm cô, từ từ cúi xuống định hôn. Nhưng ngay khi sắp chạm vào, cô lạnh lùng quay mặt đi.
Cơ thể đầu hàng dục vọng thì sao? Cô không muốn hôn hắn.
CHƯƠNG 19: EM VỢ, ĐẾN BÊN ANH
Tô Lan Thi học chuyên ngành Lâm sàng Y học cổ truyền. Hồi chọn ngành, là bố mẹ quyết định thay cô, bảo con gái nên làm giáo viên hoặc bác sĩ là ổn định nhất.
Cô nghe lời học y, chọn trường gần nhà, nhưng bố muốn cô học Tây y, cô lại chọn Đông y.
Dù chọn chuyên ngành nào, chương trình y khoa vẫn nặng như nhau.
Suốt một tuần sau, Tô Lan Thi bận học, Phó Hoành bận công việc, hai người không gặp nhau.
Tô Ngọc không biết em gái đã biết bí mật của mình, trước mặt Tô Lan Thi vẫn tranh thủ khoe chồng yêu chiều thế nào, tiêu tiền không chớp mắt, đầy vẻ tự mãn.
Tô Lan Thi nghe xong chỉ cười, không bình luận.
Sống trên đời, ai chẳng có vài mặt nạ, về khoản này cô là tay lão luyện.
Cuối tuần nghỉ ở nhà, Tô Lan Thi mang tập tản văn ra vườn đọc, người giúp việc mang tách cà phê ra cho cô, tạo thành khung cảnh rất nghệ thuật.
Tô Ngọc vừa ngủ trưa dậy, mặc váy ngủ cầm điện thoại hớn hở bước ra, nói với Tô Lan Thi: "Buổi tối có tiệc, em đi cùng chị nhé, làm quen thêm vài người, biết đâu gặp được phú nhị đại, phú tam đại nào đó."
Tô Lan Thi nhíu mày, gấp sách lại, nhìn về phía Tô Ngọc: "Chị, em không muốn..."
"Đừng từ chối vội, đây là nhiệm vụ chú thím giao cho chị, bảo chị giúp em tìm đối tượng tốt."
Tô Lan Thi: "..."
"Đi đi, toàn người quen của anh rể em, không trùng với giới em quen đâu." Tô Ngọc lại khoe: "Dù có người biết nhà em phá sản, có chị và anh rể đây, họ cũng không dám khinh thường."
"Anh rể cũng đi?"
Tô Lan Thi có chút do dự, hiểu rõ ý đồ của Tô Ngọc là khoe mẽ địa vị, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: "Vâng, phiền chị lo cho em."
"Không sao không sao, chị em mình cần gì khách sáo như thế. À, em có váy dạ hội không?"
"Có, em mang theo hai bộ."
Cả buổi chiều, Tô Ngọc bận rộn chuẩn bị: gọi stylist, chọn váy, chọn trang sức - đúng phong cách bà hoàng. Tô Lan Thi từ chối trang điểm, tự mình kẻ nhẹ.
Ra khỏi nhà, hai chị em một đậm một nhạt, mỗi người một vẻ.
Bữa tiệc thực chất là dạ tiệc tư nhân tại biệt thự lưng chừng núi ở ngoại ô. Ngày trước cô thường dự cùng mẹ, sau khi nhà phá sản mới rời xa giới này.
Đó cũng là lý do mẹ bắt cô ở nhà chị họ - không muốn cô rời khỏi giới thượng lưu.
"Đừng quá kiêu kỳ, nhà mình giờ còn gì đâu mà chọn lọc?" Tô Ngọc khuyên.
Tô Lan Thi cúi mặt lắng nghe, khẽ đáp: "Em biết."
"Thế thì tốt."
Tới biệt thự, Tô Ngọc dẫn cô đi tìm Phó Hoành. Nghe nói hắn tới trước, đang bị chủ nhà kéo đi uống rượu.
Tìm một hồi, thấy hắn ở phòng giải trí tầng hai, đang chơi bi-a với bạn bè.
Một nhóm thanh niên cười nói vui vẻ, trong đó còn có mấy cô gái xinh xắn.
Thấy Tô Ngọc xuất hiện, đám người lập tức cười đùa gọi "chị dâu", Tô Ngọc cũng chào hỏi họ.
Phó Hoành đang cúi người đánh bi-a, thấy hai chị em nhà họ Tô xuất hiện ở cửa, chỉ liếc nhẹ rồi nói: "Đến rồi?"
Tô Ngọc nhìn thấy Phó Hoành lập tức trở nên dịu dàng hẳn: "Xin lỗi, đường tắc nên đến muộn."
"Đã chào chị Trần chưa?"
"Vẫn chưa gặp chị ấy." Tô Ngọc vội đáp.
"Đi chào hỏi trước đi." Giọng Phó Hoành bình thản nhưng đầy mệnh lệnh.
"Vâng, em đi ngay." Tô Ngọc đồng ý, định dắt tay Tô Lan Thi rời đi.
Chưa kịp quay người đã nghe Phó Hoành nói tiếp: "Mình em đi, Lan Thi ở lại đây."
Tô Ngọc không dám trái lời chồng, buông tay em gái: "Ừ, được, Lan Thi ở lại với anh rể nhé."
Tô Lan Thi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Bên bàn bi-a, Phó Hoành thong thả đẩy cơ, đưa quả bi đen vào lỗ giữa rồi mới đứng thẳng, mỉm cười nhìn Tô Lan Thi: "Em vợ, đến bên anh."
CHƯƠNG 20: QUẦN LÓT LỌT KHE
Phòng giải trí đầy ắp thanh niên, không khí vô cùng náo nhiệt. Nhưng khi Phó Hoành buông lời ấy, tất cả đều im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía Tô Lan Thi.
Vốn muốn giữ mình kín đáo, Tô Lan Thi bỗng trở thành tâm điểm.
Thấy cô không nhúc nhích, Phó Hoành lại nói: "Lại đây."
Tô Lan Thi thở dài trong lòng, bước về phía hắn.
Mọi người đầy hứng thú theo dõi tương tác của hai người, có kẻ nhịn cười hỏi: "Phó tổng, còn đánh tiếp không?"
"Đánh chứ." Phó Hoành nhếch mép: "Nhưng mấy người quá kém, để em vợ tôi đánh thay."
Đám đông ồ lên cười lớn: "Thiệt không? Em vợ anh giỏi thế cơ à?"
Phó Hoành không thèm để ý bọn họ, đợi Tô Lan Thi đến bên cạnh, mới cúi đầu xuống hỏi: "Em biết đánh không?"
Cô kìm lại ý muốn trợn mắt, khẽ nói: "Không biết."
Dù giọng nhỏ nhưng vài người gần đó vẫn nghe được, lập tức hùa theo: "Không biết cũng không sao, Phó tổng không sợ thua đâu!"
Phó Hoành cười nhạt, đưa cây cơ trong tay cho cô: "Thử xem."
Tô Lan Thi lườm hắn, Phó Hoành nhướng mày: "Không sao, nào."
Cô đành nhận lấy.
"Đánh quả này." Phó Hoành chỉ vào viên bi đỏ.
Thấy tư thế cô không chuẩn, hắn không ngại đứng sau, tự tay chỉnh sửa cho cô.
Thậm chí cúi người áp sát lưng cô, cầm tay chỉ việc.
Giữa bao ánh nhìn, hai cơ thể khít chặt vào nhau, cô còn cảm nhận được dương vật của hắn đang cọ vào khe mông.
"Phải như vầy..." Môi hắn kề sát vào tai cô, thì thầm.
Dù xung quanh rất ồn ào, Tô Lan Thi vẫn nghe rõ tiếng tim mình đập "thình thịch".
Lòng bàn tay ấm áp của người đàn ông phủ lên tay cô, dẫn cô đẩy cơ đánh bóng. Tiếng "cách" vang lên khi bi trắng chạm bi đỏ.
Bi đỏ lăn vào lỗ.
Đây rõ ràng là gian lận, nhưng không ai bận tâm. Người xem, kẻ reo hò đều cười đùa, như thể cảnh anh rể ép em vợ chơi bi-a là chuyện bình thường.
Phải nói giới quyền quý toàn người tinh đời.
Bị ép ở tư thế gợi cảm, Tô Lan Thi bị anh rể điều khiển đánh thêm vài quả mới được thả.
Khi ván đấu kết thúc, Phó Hoành dẫn cô rời phòng giải trí.
Hai người một trước một sau đi trên hành lang, Tô Lan Thi tưởng hắn dẫn đi tìm Tô Ngọc, nào ngờ khi đi qua một phòng nào đó, hắn đột ngột kéo cổ tay cô vào trong.
Tô Lan Thi: "..."
Bị đẩy dựa vào tường, cô hỏi gấp: "Làm gì?"
Phòng không bật đèn, cô không nhìn rõ Phó Hoành, chỉ biết khoảng cách giữa hai người cực gần.
Môi hắn áp vào tai cô, hơi thở ấm phả lên da: "Em vợ, mấy ngày không gặp, nhớ anh không?"
Tô Lan Thi quay mặt không trả lời.
Hắn cười khẽ, lại hỏi: "Đổi câu hỏi vậy. Mấy ngày không gặp, lồn em ngứa chưa?"
Hơi thở hắn khiến tai cô mềm nhũn, đưa tay định đẩy nhưng bị ép chặt hơn.
Lòng bàn tay người đàn ông thuần thục vén váy, sờ vào cái lồn nhỏ giữa hai chân cô.
"Chà, mặc quần lót lọt khe?" Hắn hỏi, hai ngón tay nhẹ nhàng lướt trên sợi dây mỏng manh.
Tô Lan Thi bị sờ đến mềm nhũn cả chân, biện minh: "Mặc thế này mông mới không hằn vết."
"Đúng là lẳng lơ."
Ngón tay hắn men theo chất liệu vải, luồn vào sợi dây kẹp giữa khe lồn, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo sợi dây khiến nó cọ xát mạnh vào khe ẩm ướt.
"A..." Tô Lan Thi khẽ rên rỉ.
Cô cảm thấy mình sắp phát điên, chị họ Tô Ngọc đang tiếp khách dưới nhà, còn cô thì trốn trong phòng vụng trộm với anh rể.
"Buông... em ra..."
"Buông cũng được, tự sướng một lần cho anh xem, anh sẽ buông." Hắn nói.
Tô Lan Thi: "..."
Comment