Đọc novel Chapter 31-40 tiếng Việt mới nhất trên тrυyện•ѕắc. Novel Mặt nạ tiếng Việt luôn được cập nhật trên тrυyện•ѕắc. Luôn luôn cập nhật đầy đủ novel tại đây. Xem các truyện novel тrυyện•ѕắc tại menu Danh Sách Truyện
NẾU BẤT KỲ HÌNH ẢNH NÀO BỊ HỎNG HOẶC KHÔNG TẢI ĐƯỢC SAU KHI LÀM MỚI, VUI LÒNG BÁO CÁO CHO [Dâm Mộng]
CHƯƠNG 31: TƯỚI NƯỚC TIỂU
Dòng nước tiểu rốc rách chảy ra, lồn bị vỗ liên tục đỏ ửng sưng phồng, trông vừa mềm mại vừa dâm đãng. Hột le sưng to thò ra từ khe lồn, bị tát mạnh một cái khiến Tô Lan Thi co giật dữ dội, lại một lần nữa lên đỉnh cực khoái.
"A... a..." Cô ngửa cổ, toàn thân run rẩy, lỗ niệu đạo co thắt phun ra dòng nước tiểu cuối cùng rồi hoàn toàn mềm nhũn trên sàn.
Phòng tắm đột nhiên yên lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Trên sàn nhà trơn bóng, dòng nước tiểu vàng nhạt lặng lẽ chảy, tỏa ra mùi hăng nhẹ.
Tô Lan Thi vừa xấu hổ vừa bối rối, nằm úp mặt trên sàn, vùi đầu vào khuỷu tay, không muốn nhìn người đàn ông bên cạnh.
Phó Hoành cười khẽ, tay vuốt ve mông và đùi cô, nói nhỏ: "Con chó cái, tè cũng lên đỉnh được."
Hắn quỳ gối, hít sâu, cầm dương vật nặng trịch hướng vào tấm lưng trắng ngần của cô.
Rất nhanh, dòng nước tiểu nóng hổi phun ra từ lỗ sáo, tưới đẫm lên lưng và mông Tô Lan Thi.
Cô rên khẽ vì bị nóng, khi nhận ra đó là nước tiểu của đàn ông, cơ thể lại run lên vì xấu hổ.
Cơ thể mình đã bị hắn vấy bẩn hoàn toàn.
Phó Hoành đi đái xong, hài lòng ngắm nhìn em vợ ướt đẫm nước tiểu mình, rồi đẩy hông, để dương vật chậm rãi cọ xát khắp người cô, cuối cùng nâng một chân cô lên, đâm mạnh vào lồn.
"A..." Tô Lan Thi mềm oặt kêu lên.
Hai người trong biển nước tiểu, điên cuồng đâm rút.
Cặc thịt thô tráng đâm mỗi lúc một mạnh, khiến lồn cô biến dạng. Tô Lan Thi bị đẩy lắc liên tục, đôi gò bồng đào trước ngực đung đưa đến mức tạo ra tàn ảnh.
"A... a... anh rể... nhẹ thôi..." Dương vật dài như vậy đâm hết vào trong, cô cảm giác tử cung sắp bị đâm thủng.
Hắn thở gấp bên tai cô, giọng khàn hỏi: "Con chó cái, giơ chân lên bị địt, sướng không?"
Tô Lan Thi đỏ mặt, "Ưm... sướng... sướng quá... a... a..."
Người đàn ông một tay nâng chân cô, một tay ôm eo, điên cuồng giã một hồi rồi mới mở vòi sen. Dòng nước ấm nhanh chóng dội xuống đầu hai người.
Tô Lan Thi ngửa mặt đón nước, nhưng lập tức bị người đàn ông nâng cằm hôn môi say đắm.
Cô đưa tay ôm cổ hắn, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn nóng bỏng.
Hai người trong màn nước như mưa, mê đắm hôn nhau, cơ thể trần truồng quấn chặt lấy nhau, không muốn rời dù chỉ một giây.
Trong cuộc truy hoan bất tận, Tô Lan Thi gần như ngất đi, người đàn ông mới siết chặt eo cô, dồn dập nắc mạnh, cuối cùng phóng tinh dịch nóng hổi vào trong cơ thể cô.
Tô Lan Thi run lên vì nóng, lên đỉnh run bần bật, rồi nằm ép lên người hắn, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn lại.
Dòng nước ấm vẫn xối xả, hai người trong màn nước, ôm chặt lấy nhau.
Tô Lan Thi xuống lầu, chân vẫn còn mềm nhũn, bị cặc lớn của anh rể địt quá lâu, toàn thân như không còn sức lực.
Người đàn ông đi phía sau thấy cô như vậy, khẽ cười, đưa tay đỡ lưng cô: "Cần anh bế em xuống không?"
Tô Lan Thi làm lơ, giả vờ không nghe thấy.
Dưới nhà, bố Phó Hoành đã ngồi ở một đầu bàn ăn dài, thong thả ăn sáng, bên cạnh máy tính bảng vẫn đang phát tin tức mới nhất. Dù đã lui về hậu trường, không quản lý công ty nữa, nhưng ông vẫn rất quan tâm thời sự kinh tế.
Đầu bàn bên kia bày hai phần ăn sáng, có lẽ dành cho Tô Lan Thi và Phó Hoành. Tô Lan Thi chào ‘chú Phó’ rồi đến ngồi vào bàn, Phó Hoành thậm chí không liếc mắt nhìn bố, thẳng đến kéo ghế ngồi cạnh cô.
Tô Lan Thi thấy lạ, nhìn quanh rồi hỏi: "Chú, chị cháu đâu ạ?"
Bố Phó Hoành không ngẩng mặt, lạnh nhạt: "Không biết."
Tô Lan Thi: "..."
Lúc nãy lên lầu rõ ràng thấy Tô Ngọc đang bận rộn trong bếp, giờ đã biến đi đâu?
Cô định đứng dậy đi tìm, nhưng chưa kịp đứng đã bị Phó Hoành kéo tay ngăn lại: "Ăn sáng đi, không cần quan tâm."
Tô Lan Thi càng thêm nghi hoặc, hai người này đang đánh đố cô chuyện gì.
Thấy cô không hiểu, Phó Hoành nhếch khóe miệng, liếc mắt xuống gầm bàn ám chỉ có tình huống.
Ánh mắt Tô Lan Thi dần chuyển sang kinh ngạc, Phó Hoành đang nói Tô Ngọc đang trốn dưới gầm bàn sao?
Cô liền nhìn sang bố Phó Hoành đầu bàn bên kia, trong nháy mắt hiểu ra.
Tô Ngọc và bố Phó Hoành luôn chơi trò này sao? Rõ ràng có người khác ở đây mà vẫn bảo Tô Ngọc trốn dưới bàn chơi trò dâm ô!
Tấm khăn trải bàn dài che kín mọi thứ bên trong. Tô Lan Thi đột nhiên có ham muốn mãnh liệt được giật phăng tấm khăn lên, xem họ đang chơi trò gì.
CHƯƠNG 32: VỤNG TRỘM TRƯỚC MẶT CHỊ GÁI
Từ ngày đó trở đi, Tô Lan Thi nhận thấy cuộc sống ở nhà chị họ bỗng trở nên dễ chịu hẳn. Thái độ của Tô Ngọc với cô đột nhiên thay đổi 180 độ, những lời châm chọc, mỉa mai trước kia không còn nữa. Giờ đây, cô ta nói chuyện với cô luôn nhẹ nhàng, thậm chí còn có chút nịnh nọt.
Ban đầu Tô Lan Thi còn hơi không quen, nhưng dần dần cũng thích nghi. Cô đoán có lẽ Phó Hoành đã nói gì đó với Tô Ngọc, hoặc cô ta tự nhận ra điều gì nên mới thay đổi lớn như vậy.
Dù vậy, Tô Lan Thi không đặc biệt đi tìm hiểu sự thật. Cô vui vẻ tiếp tục giả vờ ngây thơ.
Hôm nay, Tô Ngọc bảo Tô Lan Thi dọn xuống phòng ở tầng hai - một phòng ngủ rộng rãi, bố trí đẹp, ánh sáng tốt, rõ ràng được thiết kế tỉ mỉ.
Tô Ngọc nắm tay Tô Lan Thi giải thích: "Phòng này vốn chuẩn bị cho bố chồng, nhưng ông chưa ở bao giờ. Chị nghĩ để em ở thì tốt hơn, rộng rãi thoải mái."
Tô Lan Thi ngắm nghía nội thất: "Chị, không cần phiền phức thế đâu. Em ở tầng ba cũng tốt, tầm nhìn thoáng đãng."
"Không phiền chút nào. Chị sẽ nhờ người dọn đồ của em xuống, em không cần động tay."
Tô Lan Thi im lặng giây lát rồi nói: "Vậy em cảm ơn chị."
"Không có gì. Quan trọng là em ở thoải mái."
Đối mặt với Tô Ngọc như thế này, Tô Lan Thi vẫn thấy khá lạ lùng.
Sau bữa tối, Tô Ngọc đề nghị xem phim. Tô Lan Thi nghĩ mình cũng không có việc gì nên ở lại phòng khách cùng xem.
Để có trải nghiệm xem tốt nhất, Tô Ngọc còn cố ý tắt hết đèn phòng khách, chỉ còn ánh sáng từ màn hình.
Đó là một bộ phim thảm họa mới ra mắt. Hai chị em ban đầu vừa xem vừa trò chuyện, dần dần dần bị cuốn vào cốt truyện nên im lặng.
Cho đến khi cửa chính mở ra, đèn cảm ứng ở hành lang bật sáng, mới kéo hai người trên sofa trở về thực tại.
Là Phó Hoành về.
"Đang xem phim?" Phó Hoành vừa cởi áo vest vừa đi vào phòng khách.
"Vâng, anh ăn tối chưa? Em có thể làm đồ ăn cho anh." Tô Ngọc sốt sắng hỏi.
Phó Hoành tháo cà vạt: "Không cần, anh ăn rồi. Hai người cứ tiếp tục xem đi."
Ngay lúc đó, đèn cảm ứng tắt, phòng khách lại chìm trong bóng tối.
Tô Ngọc ngồi ghế đơn, còn Tô Lan Thi ngồi sofa dài. Phó Hoành tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tô Lan Thi.
Hai người đã vụng trộm nhiều lần, rất quen thuộc cơ thể nhau. Chỉ cần ngồi gần, một sức hút vô hình đã âm thầm nảy sinh, lan tỏa nhanh chóng.
Tô Lan Thi không thể tập trung xem phim nữa, toàn bộ chú ý đổ dồn vào người đàn ông bên cạnh. Trên người hắn có mùi gỗ nhẹ rất dễ chịu, nhưng ngửi lâu lại khiến cô cảm thấy chân mềm.
Đang mơ màng, cô bỗng cảm nhận một bàn tay đặt lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp.
Tô Lan Thi giật mình, vội đè tay hắn lại, quay sang nhìn Phó Hoành, ra hiệu im lặng bảo anh đừng phá.
Dù đèn phòng khách đã tắt, nhưng ánh sáng từ màn hình vẫn khá rõ. Chỉ cần Tô Ngọc quay lại nhìn, chắc chắn sẽ thấy hành động mờ ám của họ.
Tuy nhiên, người đàn ông này vốn ngang ngược, không thèm để ý đến cảnh báo của Tô Lan Thi, dễ dàng thoát khỏi tay cô, thẳng đến chỗ nhạy cảm giữa hai đùi, xoa bóp vùng âm hộ căng phồng.
Như có luồng điện chạy từ khe lồn lan khắp người, khiến cô tê dại, eo mềm nhũn. Cô lại cố gắng gỡ tay Phó Hoành nhưng không được. Trong lúc vội, cô chỉ còn cách lấy chiếc gối ôm đặt lên đùi để che đi bàn tay nghịch ngợm.
Ánh mắt Phó Hoành nhìn cô đầy vẻ tươi vui. Có vật che chắn, hành động của hắn càng thêm táo tợn, trực tiếp vén váy cô lên, luồn tay vào bên trong.
Tô Lan Thi hít một hơi, cơ thể cứng đờ, nhưng eo đùi lại mềm nhũn.
Lồn đã được chơi đùa thuần thục, khi bị bàn tay đàn ông chạm vào lập tức co bóp, tiết ra chất nhờn dính như đang chào đón.
Xuyên qua lớp quần lót mỏng manh, ngón tay hắn mân mê khe lồn, chẳng mấy chốc khiến quần lót ướt sũng.
Phó Hoành ấn nhẹ ngón tay vào khe lồn, áp sát tai cô thì thầm: "Con chó cái dâm đãng, nhanh như vậy đã hứng tình rồi."
Tai Tô Lan Thi nóng bừng, lén ngước mắt nhìn Tô Ngọc - chị ta đang bị tình tiết phim hấp dẫn, hoàn toàn không phát hiện ra hành động của hai người.
Cô thở phào nhẹ nhõm, đôi chân vốn khép chặt cũng hơi mở ra, tạo điều kiện cho người đàn ông thỏa sức nghịch ngợm.
Ngón tay thon dài của người đàn ông vạch quần lót sang, phô bày lồn ướt nhẹp, rồi chụm hai ngón tay, từ từ đâm vào đường thịt mềm ướt.
Tô Lan Thi hô hấp trở nên dồn dập, lưng mềm nhũn dựa vào sofa.
Sướng quá...
Cô khát khao nghĩ, nhưng hai ngón tay không đủ, cô muốn thứ gì đó to hơn, dài hơn đâm vào.
CHƯƠNG 33: BỊ ĐỊT BÊN CẠNH CHỊ GÁI
Phòng khách tối om yên tĩnh, chỉ có tiếng động phát ra từ màn hình lớn. Tô Lan Thi giả vờ chăm chú xem phim, nhưng thực chất hai tay ôm chặt gối, cơ thể run lên không ngừng.
Giữa hai đùi cô, bàn tay đàn ông đang thỏa sức mân mê đâm rút, khiến lồn cô ướt nhẹp, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước dâm bị khuấy động.
Tô Lan Thi cắn môi dưới, mắt mơ màng, biểu cảm đầy khoái cảm. Vừa tận hưởng xúc giác từ ngón tay người đàn ông mang lại, cô vừa phải để ý phản ứng của Tô Ngọc. Trong không khí căng thẳng này, khoái cảm như được khuếch đại gấp bội, nhanh chóng nuốt chửng cơ thể và linh hồn cô.
Cô mơ màng nghĩ: "Sướng quá..."
Đang tưởng anh rể chỉ dùng tay, bỗng cô cảm nhận bàn tay rút ra, rồi hai tay siết chặt eo, bế cô lên đặt ngồi lên đùi.
Sự thay đổi đột ngột khiến cô suýt kêu lên, ngay lập tức bị bàn tay sau lưng bịt miệng.
"Đừng kêu." Giọng hắn thầm thì bên tai.
Tô Lan Thi toát mồ hôi lạnh. Khoảng cách với Tô Ngọc chỉ vài bước chân, họ ôm nhau trên sofa, sao chị ta không biết được?
Cô vật lộn trong im lặng, muốn tránh khỏi đùi người đàn ông. Nhưng sức cô không bằng Phó Hoành, cũng không dám gây ra động tĩnh lớn, đành bị ép ngồi yên.
"Buông em ra." Cô thì thầm.
Phó Hoành khẽ nhếch khóe miệng: "Đừng sợ, cô ta đang ngủ gật."
Tô Lan Thi: "..."
Cô vội nhìn Tô Ngọc, thấy chị ta nghiêng người tựa vào sofa, rất yên lặng, từ nãy đến giờ không cử động. Cô thấy làm lạ, nãy còn say sưa xem, sao tự nhiên ngủ gật?
Nhưng chưa kịp suy nghĩ, Phó Hoành đã vén váy cô lên, dễ dàng tuột quần lót ra.
"Ưm..." Tô Lan Thi kêu nhỏ, vội với lấy nhưng quần bị kẹt dưới mông, không thể kéo lên.
"Ngoan nào, chó con." Phó Hoành dỗ dành, "Mở chân ra, chủ nhân muốn địt lồn lẳng lơ của em ngay bây giờ."
Tô Lan Thi gò má nóng ra, nhỏ giọng nói: "Bị phát hiện mất."
"Thì sao?" Hắn bất cần đáp, "Để chị em xem em bị cặc to địt như thế nào."
Lời nói khiến cô run lên, thở gấp, lồn ướt nhẹp co bóp không ngừng, cảm giác trống rỗng trong lồn tăng lên gấp bội.
Hít sâu, cắn môi, cô chậm rãi mở chân, phô bày lồn nhẵn nhụi đỏ ửng dưới ánh sáng mờ từ màn hình, miệng lồn lấp lánh dâm thủy trong veo.
Phó Hoành xoa mạnh lên lồn, rồi mới kéo khóa quần, lôi dương vật đã cương cứng ra, dí vào lồn cô, giọng khàn nói: "Tự nuốt cặc vào đi cưng."
Tô Lan Thi vừa căng thẳng vừa xấu hổ. Nếu Tô Ngọc quay lại sẽ bắt gian tại trận.
Nhưng cô hoàn toàn không kiểm soát được cơ thể mình. Dù vô cùng căng thẳng, lồn vẫn không ngừng chảy nước, khao khát được lấp đầy bởi thứ to dài hơn.
Cô uốn éo mông, hơi nâng người lên, tay nắm lấy cặc thịt của anh rể, đặt đầu dương vật đỏ sậm vào miệng lồn đang ướt nhẹp, rồi từ từ hạ người xuống. Dương vật gân guốc từ từ chui vào trong cơ thể cô.
Lồn ngứa ngáy bị căng ra từng chút, Tô Lan Thi sướng đến mức ngửa cổ, rên lên đầy khoái cảm. Trong khoảnh khắc này, cô buông xuôi nghĩ: "Phát hiện thì phát hiện, có gì đáng sợ? Bản thân Tô Ngọc còn ngoại tình với bố chồng, có tư cách gì nói họ."
Khi cô ngồi xuống hoàn toàn, để dương vật đâm sâu vào trong, cô cảm thấy tử cung cũng bị lấp đầy. Thịt lồn chật hẹp bị căng ra đến cực hạn, mất khả năng co bóp, chỉ còn biết siết nhẹ lấy cặc thịt, không ngừng tiết thêm nước lồn.
Phó Hoành còn không quan tâm người xung quanh hơn cô. Khi cảm nhận dương vật bị siết chặt, hắn liền đỡ eo Tô Lan Thi, bất chấp tất cả mà giã.
Khi thành âm đạo nhạy cảm bị cọ xát, Tô Lan Thi nổi hết da gà. Cô không dám kêu, chỉ biết há miệng thở gấp trong im lặng, eo uốn éo dâm đãng đón nhận từng cú đâm sâu của người đàn ông.
Trên màn hình lớn, bộ phim vẫn đang chiếu, nhưng người xem đã không còn tâm trí để ý.
Tô Ngọc dường như thực sự đã ngủ, suốt thời gian giữ nguyên tư thế không nhúc nhích. Còn trên sofa cách đó vài bước, Tô Lan Thi đang cưỡi lên cặc của anh rể, thân hình bị thúc lên xuống không ngừng.
Chiếc váy dài đến gối bị lật lên, phần dưới trần truồng lộ ra ngoài không khí. Lồn đào ướt nhẹp đang nuốt trọn cây cặc thô tráng đem sẫm, háo hức lên xuống. Dịch dâm từ khe hở chảy ra, tí tách rơi xuống sàn.
Người đàn ông dường như còn thấy chưa đủ dâm, lại giật đứt dây áo cô, kéo mảnh vải xuống eo, để lộ đôi gò bồng đào hoàn hảo.
"Ưm..."
Tiếng rên của Tô Lan Thi run rẩy. Cô trần truồng cưỡi lên người anh rể vẫn mặc chỉnh tề, xấu hổ đến mức gò má sắp nhỏ ra máu. Nếu Tô Ngọc tỉnh dậy, chỉ cần quay đầu là thấy hình ảnh dâm tiện trác táng nhất của cô.
CHƯƠNG 34: VỪA ĐI VỪA ĐỊT
Dương vật thô to cong lên, thẳng tắp đâm vào lồn đang hé mở. Lồn đào ướt nhẹp bị mở rộng đến biến dạng, đỏ ửng sưng phồng nhưng vẫn tham lam nuốt trọn cặc lớn, không chịu buông ra dù một giây.
Khoái cảm từ ma sát như thủy triều dâng, nhanh chóng nhấn chìm Tô Lan Thi. Cô bám vào cánh tay người đàn ông, run rẩy kìm nén, nhưng tiếng rên dâm đãng vẫn không ngừng bật ra.
Thịt mềm ngứa ngáy bị dương vật cọ xát liên tục, cảm giác sướng khoái lan từ bàn chân lên tới tóc, sướng đến mức linh hồn như bay lên khỏi xác.
"Ưm... ưm..."
Mắt cô mê ly, miệng há hốc, khẽ rên lên đầy khó chịu, khóe miệng như có nước dãi chảy ra.
Khe lồn ướt át mở rộng, giữa búp đào căng mọng, hột le sưng phồng như viên ngọc trai bóng loáng, trông vừa đẹp vừa dâm. Trong khe nứt dưới hột le, dương vật thô to đang đâm rút điên cuồng, lặp lại động tác piston dâm đãng nhất.
Người đàn ông hung hăng thúc lên hai cái, giọng trầm hỏi: "Con chó cái dâm đãng, có thích cặc to của chủ nhân không?"
"Thích... thích... ưm..."
"Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời, khi chủ nhân muốn địt em, phải mở chân cho chủ nhân địt bất cứ lúc nào, hiểu chưa?" Hắn dụ dỗ.
Tô Lan Thi người mềm nhũn, giọng cũng yếu ớt: "Hiểu rồi."
"Ngoan lắm, con chó cái lẳng lơ là nô lệ tình dục của chủ nhân, là bao cao su cho cặc chủ nhân. Từ nay trong nhà không được mặc quần lót, chủ nhân sẽ chơi lồn em bất cứ lúc nào, nghe chưa?"
Dù biết người đàn ông cố tình nói lời sỉ nhục, nhưng những lời đó lại biến thành kích thích khiến tim đập loạn nhịp.
Tô Lan Thi nuốt nước bọt, e thẹn đáp: "Vâng..."
Phó Hoành thực sự hài lòng, đỡ eo cô, ưỡn hông đâm rút mạnh mẽ.
Âm thanh hai người tạo ra không hề nhỏ, nhưng Tô Ngọc trên ghế đơn vẫn như đang ngủ say, hoàn toàn không bị đánh thức.
Tô Lan Thi cảm thấy kỳ quái, bắt đầu nghi ngờ: Có phải chị ta đang giả vờ ngủ?
Nhưng suy nghĩ này cũng khó hiểu - chồng đang ngoại tình với em gái ngay bên cạnh, không những không ngăn cản mà còn giả ngủ tạo điều kiện, quá kỳ lạ!
Chẳng mấy chốc, cô bị địt đến mức không còn tâm trí nghĩ ngợi.
Phó Hoành không biết từ đâu lấy ra mấy cái kẹp, kẹp vào hai núm vú cương cứng. Núm vú nhạy cảm như bị răng cắn, hơi đau, hơi tê, cũng rất sướng.
"Ưm..."
Tô Lan Thi rên khẽ, không ngăn cản, mặc kệ người đàn ông dày vò, chơi đùa với cơ thể mình.
Hắn lại lấy thêm một cái kẹp, sờ xuống lồn, định kẹp hột le. Nhưng lần này không thành, hột le quá trơn vì dâm thủy, cũng chưa đủ sưng to để kẹp.
Hắn thử vài lần, khiến Tô Lan Thi run rẩy toàn thân.
"Đừng..." Cô khó chịu từ chối.
"Được mà."
Hắn không dễ dàng buông tha, dùng ngón tay bóp chặt hột le, xoa mạnh, rồi giơ tay vỗ vào hột le vài cái "bốp bốp".
Chỗ nhạy cảm bị đánh đập liên tục, chẳng mấy chốc sưng đỏ lên, cả lồn nóng rát. Tô Lan Thi vừa đau vừa sướng, không còn để ý đến chị họ bên cạnh, rên lên đầy khó chịu: "A... a... a..."
Chẳng mấy chốc, hột le phồng lên thêm chút nữa, Phó Hoành mới dùng kẹp kẹp vào.
Khi răng kẹp cắn vào hột le, cơ thể Tô Lan Thi run lên dữ dội, rồi co giật lên đỉnh nhỏ.
Lồn đang ngậm nuốt dương vật cũng co thắt theo, nhưng bị dương vật bên trong căng ra triệt để, đến cả động tác co bóp cũng khó khăn.
Vừa dùng đồ chơi, người đàn ông vừa đâm rút nhanh trong cơ thể cô. Dưới nhiều kích thích, Tô Lan Thi không thể chịu đựng lâu, sau một cú đâm mạnh, cô rên lên đạt cực khoái.
Phó Hoành bị lồn cô siết chặt, sướng đến mức nheo mắt, cười mắng: "Con chó cái dâm đãng vô dụng, tùy tiện địt chút đã lên đỉnh."
Tô Lan Thi không nói nên lời, chỉ còn thở gấp.
Chẳng mấy chốc cô phát hiện mấy cái kẹp không đơn giản, sau khi kẹp vào còn phát ra dòng điện nhỏ, cắn vào núm vú và hột le, khiến cô tê dại.
"A... cái kẹp..."
Người đàn ông cười khẽ, không để ý lời cô, mà nâng hai chân cô lên, bế cô theo tư thế bế trẻ con tè, vừa đi vừa đẩy hông đâm rút, từ từ tiến về phía Tô Ngọc.
Tô Lan Thi lại bị hắn dọa sợ, giãy giụa muốn xuống, nhưng cơ thể bị hắn ôm chặt, không thể thoát ra.
"Đừng... anh rể, đừng mà..." Cô nũng nịu.
Phó Hoành cười khẽ, áp vào tai cô nói: "Miệng nói không mà lồn siết chặt thế, em yêu, gọi chị em dậy xem chúng ta địt nhau, có phải sướng hơn không??"
CHƯƠNG 35: VỪA BÒ VỪA ĐỊT
Tô Lan Thi suýt chết khiếp vì hành động này của Phó Hoành. Thưởng thức kích thích là chuyện khác, bị chị họ nhìn thấy bộ dạng dâm đãng này lại là chuyện khác. Bản tính kiêu hãnh khiến cô không muốn điều này xảy ra, nên càng giãy giụa trong vòng tay anh rể: "Đừng... anh rể... đừng đánh thức chị..."
Nhưng Phó Hoành có sức mạnh phi thường, dù cô vật lộn thế nào vẫn ôm chặt cô. Dương vật thô to như mọc luôn trong cơ thể cô, cắm sâu vào tử cung.
Là đối tượng bị huấn luyện, sự phản kháng này rõ ràng thách thức uy quyền của chủ nhân. Nụ cười trên môi Phó Hoành nhạt dần, hơi nhíu mày, giọng trầm: "Lan Thi, ngoan nào."
Giọng điệu như nói với thú cưng không nghe lời.
Tô Lan Thi dừng lại, không giãy giụa nữa, chỉ khẽ nói: "Đừng đánh thức chị ấy."
Phó Hoành áp miệng vào tai cô, vươn đầu lưỡi liếm liếm dái tai cô, rồi nói: "Em ngoan, anh sẽ không đánh thức."
Cơ thể cứng đờ của Tô Lan Thi mới dần thả lỏng. Thịt mềm trong lồn siết chặt dương vật, theo nhịp thở bú mút nhẹ nhàng.
Người đàn ông bị lồn cô siết chặt rất sướng, ưỡn hông để dương vật tiếp tục đâm rút trong đường thịt ướt nóng.
Tô Lan Thi ngửa cổ, cắn môi dưới, dù sướng cũng không dám kêu lên.
Phó Hoành bế cô, vừa đi vừa địt rời khỏi sofa dài, từ từ tiến về phía ghế đơn. Khi đủ gần để nhìn rõ mặt Tô Ngọc, Tô Lan Thi thấy chị ta quả nhiên nhắm mắt ngủ.
Ngủ trong tình huống này?
Tô Lan Thi nghi ngờ, nhưng ngay sau đó, điểm G bị dương vật đâm trúng, sướng đến tê da đầu, suýt kêu lên trước mặt Tô Ngọc. Cô vội đưa tay bịt miệng.
Phó Hoành thở gấp bên tai: "Cô ta ngủ rồi, không có gì phải sợ."
"Đừng đánh thức chị ấy." Tô Lan Thi nói.
Người đàn ông không nói gì thêm, chỉ kéo hai chân cô banh ra hết cỡ, để lộ lồn đỏ ửng ướt nhẹp trước mặt Tô Ngọc. Nếu lúc này chị ta tỉnh, sẽ thấy em gái mình đang nuốt dương vật chồng mình thế nào.
Cảnh tượng này, chỉ nghĩ đã thấy dâm loạn. Nhưng càng dâm loạn càng kích thích. Tô Lan Thi thở gấp, không kiềm chế được mà co bóp lồn, để khoái cảm nhấn chìm lý trí.
"Đồ đĩ, bị địt trước mặt chị có sướng không? Lồn siết chặt thế, hẳn là thích lắm. Sau này anh sẽ địt em trước mặt chị em mỗi ngày, biến em thành con đĩ dâm đãng không thể rời cặc, thế nào?"
Tô Lan Thi cắn môi dưới, rên ư ử. Cô muốn bảo anh rể đừng nói nữa, nhưng sợ mở miệng sẽ thành tiếng rên rỉ dâm đãng.
Lồn bị đâm nóng rát, khoái cảm ngứa ngáy lan khắp người. Cô như đang lơ lửng giữa không trung, khoái lạc tột cùng.
Hóa ra làm tình có thể kích thích đến thế.
"Không... a... không được..." Cô không muốn chị thấy mình dâm đãng thế này, thật quá xấu hổ. Nhưng bị dương vật anh rể địt thật sự rất sướng, chưa từng có cảm giác này. Cảm giác được lấp đầy hoàn toàn, vừa sướng vừa an toàn, khiến cô không nhịn được siết chặt lồn, không muốn buông ra.
Đôi gò bồng đào trước ngực bị đâm đến rung lắc không ngừng. Tô Lan Thi khó chịu đưa tay nắm lấy bộ ngực, tránh những chiếc kẹp trên núm vú, xoa bóp mạnh mẽ khiến đôi bầu vú biến dạng.
Lồn cô không ngừng tiết dịch, dưới nhịp đâm của cặc lớn, chất lỏng bị đánh thành bọt trắng nhỏ, dính quanh âm hộ. Bọt tích tụ nhiều, nhỏ giọt xuống, phần lớn chảy xuống gốc dương vật và hòn dái đàn ông, rồi bị những cú vung bìu dái bắn tung tóe.
Thậm chí vài giọt còn bắn lên người Tô Ngọc.
Cảnh tượng này quá kích thích với Tô Lan Thi. Cơ thể dưới tác động kép nhanh chóng co giật lên đỉnh.
"Ưm... a... a..." Cô vừa sướng vừa khó chịu vặn vẹo mông. Giai đoạn trơ ngắn sau cực khoái khiến cơ thể bản năng bài xích sự đâm rút, nhưng sức của Phó Hoành quá mạnh, dù thịt lồn có đẩy ép thế nào cũng không tống được dương vật ra ngoài, ngược lại càng bị đâm mạnh hơn.
Cô đã lên đỉnh hai lần, còn hắn mới chỉ bắt đầu.
Biết trong tình huống này Tô Lan Thi không thể dâm lên được, Phó Hoành bế cô vừa đâm mạnh vừa đi về phía thang máy. Suốt đường đi, tiếng hòn dái đập vào đáy chậu không ngừng vang lên, sàn nhà để lại dấu vết nước dâm.
Vào thang máy, Phó Hoành đặt Tô Lan Thi xuống sàn, bắt cô quỳ bốn chân như chó cái, còn hắn đứng phía sau tiếp tục đâm rút nhanh.
Lên tầng hai, hắn cũng không buông tha, mà giơ tay tát mạnh hai cái vào mông cô: "Con chó cái lẳng lơ, tự bò đi."
Tay chân Tô Lan Thi mềm nhũn, khi bị tát mông, cơ thể run lên, khoái cảm lại ập đến, suýt nữa đã ngất đi.
"A... a... ưm..."
Vừa rên vừa thở, cô run rẩy bò vài bước, rồi lại bị cặc lớn phía sau đâm lên đỉnh lần nữa.
"A... a... a..."
CHƯƠNG 36: DÂY XÍCH CHÓ MỚI
Phó Hoành bị lồn chật của cô siết chặt cặc thịt, cũng sướng đến mức eo lưng tê dại. Hắn nhíu mày, cúi người áp sát sau lưng cô, bò cùng nhịp, vừa bò vừa đẩy hông nhanh, đâm dương vật sâu hơn, mạnh hơn vào cơ thể cô.
Lồn liên tục lên đỉnh dưới cú đâm mạnh mẽ, trở nên đỏ ửng mềm nhũn, miệng lồn lỏng lẻo, nước dâm tuôn ra không ngừng, ướt đẫm bẹn đùi hai người và cả sàn nhà.
Tô Lan Thi không thể suy nghĩ, chỉ còn phản ứng theo bản năng. Cô không biết phải bò đi đâu, chỉ khi dương vật đâm sâu vào tử cung, cô mới khó chịu tránh về phía trước. Nhưng dù tránh thế nào, cặc thịt thô kệch vẫn găm chặt trong cô.
"A... a... ưm..."
Khi xa Tô Ngọc, Tô Lan Thi không kìm nén nữa, rên lên đầy dâm đãng.
Khoái cảm quá lớn khiến cô không chịu nổi, chỉ còn biết rên thật to.
"Con chó cái dâm dục, vừa bò mà vừa bị địt có sướng hơn không?" Phó Hoành đưa tay lên mông cô, tát mạnh vài cái: "Trả lời anh, bảo bối."
Tô Lan Thi rên lên, liếm môi, giọng khàn nói: "Sướng quá... anh rể địt em sướng quá."
Mắt cô mơ màng, bộ dạng hoàn toàn mê muội vì bị địt.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là: Cơ thể cô đã bị Phó Hoành địt mở hoàn toàn, nghiện luôn. Chỉ cần hắn muốn, có thể khiến cô hưng phấn bất cứ lúc nào.
Phó Hoành ấn cô xuống, lại một trận đâm rút dữ dội. Mồ hôi trên trán hắn túa ra, chảy xuống mặt. Hắn xoa mông cô: "Nói sai rồi, nói lại."
Tô Lan Thi nuốt nước bọt, giọng mềm mại: "Chủ nhân địt con chó cái lẳng lơ sướng quá."
"Bằng gì?"
"Bằng... bằng cặc to của chủ nhân..."
Phó Hoành cười khẽ hài lòng: "Từng làm S mà dễ xấu hổ thế sao được? Bảo bối, em sinh ra là để bị huấn luyện."
Hắn đứng thẳng, tay lớn siết eo Tô Lan Thi, đẩy hông đâm rút mạnh mẽ.
Tiếng da thịt va chạm "bốp bốp" vang khắp hành lang.
Dương vật sưng tím như quái vật, thỏa sức ra vào trong cơ thể Tô Lan Thi, kéo theo vô số dâm thủy.
"A... a... a..." Tô Lan Thi rên lên đầy khoái lạc, như chó cái động dục, nằm sấp trên sàn, mông cao ngất, chịu đựng từng cú đâm mạnh hơn của người đàn ông.
Lồn vừa lên đỉnh, dưới ma sát nhanh của dương vật, khoái cảm nhanh chóng tích tụ, như sóng lớn, lại đẩy cô lên đỉnh cực lạc.
Lồn lúc lên đỉnh như cái miệng nhỏ, siết chặt lấy cây cột. Phó Hoành sướng đến nheo mắt, sau loạt đâm nhanh, buông lỏng tinh quan, phóng từng dòng tinh dịch đặc sệt vào tử cung em vợ.
"A... a..."
Cực khoái dữ dội khiến cả hai tê dại, nằm yên giữ tư thế giao hợp, thở hổn hển.
"Sướng thật." Phó Hoành hôn lên má Tô Lan Thi, vẫn giữ nguyên tư thế đang đâm vào, bế cô lên bước nhanh về phòng mình.
Đây là lần đầu Tô Lan Thi vào phòng Phó Hoành. Trước giờ cô cứ nghĩ anh rể và chị họ ngủ cùng phòng, sau mới biết Phó Hoành có phòng riêng cạnh thư phòng tầng hai, ngay sát phòng mới của cô.
Phòng của Phó Hoành cũng rất rộng, nội thất bài trí hoàn toàn theo sở thích của hắn, không một chút dấu vết nào của phụ nữ.
Phó Hoành bế cô ngồi xuống sofa cạnh cửa kính, vẫn giữ nguyên tư thế đang đâm vào, đỡ eo xoay cô quay mặt đối diện.
Tô Lan Thi cưỡi lên cặc hắn, khi xoay người, cây dương vật chưa xìu trong cơ thể như cây chày xoắn, quét một vòng trong lồn cô. Kích thích quá độ khiến cô thét lên, hoàn toàn mềm nhũn trên người hắn.
"Vô dụng thật." Phó Hoành cười khẽ, lấy điếu thuốc trên bàn nhỏ, ngậm vào miệng châm lửa. Hút vài hơi rồi đưa đến miệng Tô Lan Thi: "Hút vài hơi?"
Dư âm cực khoái vẫn còn trong cơ thể khiến cô mềm nhũn. Cô dựa vào vai Phó Hoành, ngậm lấy đầu lọc hút sâu hai hơi, rồi phà khói vào mặt người đàn ông.
Miệng người đàn ông nở nụ cười, cầm lại điếu thuốc, cúi xuống hôn môi cô say đắm, lưỡi linh hoạt xâm nhập khoang miệng.
Kết thúc nụ hôn, Tô Lan Thi hoàn toàn mềm nhũn, ngoan ngoãn như thú cưng để hắn dày vò chơi đùa.
Hai người chia nhau hết điếu thuốc, Phó Hoành mở hộp dụng cụ, lấy ra sợi xích chó mới tinh, trên vòng cổ còn gắn kim cương lấp lánh.
Hắn tháo vát đeo vòng cổ cho cô: "Từ nay trong nhà phải đeo cái này, không đeo sẽ bị quất roi, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi."
"Ngoan lắm."
Đeo xong vòng cổ, hắn móc xích vào, ngắm nghía một lúc rồi gật đầu hài lòng: "Con chó cái xinh đẹp."
Tô Lan Thi không nhịn được đỏ tai.
Người đàn ông bất ngờ đẩy hông: "Con đĩ chó cái, muốn ra sân dạo một vòng không?"
Dù là hỏi nhưng hắn không cho cô thời gian do dự. Lấy nút bịt từ hộp, rút dương vật ra rồi nhét nút vào lồn, không để tinh dịch chảy ra.
Rồi đặt cô xuống sàn, giật giật sợi xích: "Đi nào, con chó cái của anh."
CHƯƠNG 37: DẮT CHÓ ĐI DẠO
Mặc dù trước đây hai người đã chơi trò dắt chó, nhưng khi đó chỉ giới hạn trong tầng hai. Lần này Phó Hoành nói sẽ dẫn ra vườn, Tô Lan Thi không khỏi lo lắng, chủ yếu sợ bị phát hiện.
Khi bị người đàn ông dắt vào thang máy, cô quỳ gối bên chân hắn, không biết vì căng thẳng hay kích thích mà cơ thể run nhẹ, đôi gò bồng đào rung rẩy, núm vú cương cứng.
Do dự vài giây, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông, nói nhỏ: "Chủ nhân, có bị nhìn thấy không?"
Phó Hoành quỳ xuống ngang tầm mắt, môi cong lên hỏi: "Sợ à?"
Tô Lan Thi mím môi, gật gật đầu.
Phó Hoành dùng tay mơn trớn môi cô, rồi nâng cằm hôn lên, lưỡi quấn quýt tạo thành tiếng nước ướt át. Khi đã hôn đủ, hắn kéo ra nói: "Đừng sợ, không ai thấy đâu."
Tô Lan Thi thích hôn, người đàn ông này hôn rất giỏi, mỗi lần đều khiến cô thấy dễ chịu. Khi lưỡi quấn vào nhau, cô luôn cảm nhận được chút ngọt ngào, như thể họ thực sự là tình nhân, điều này giúp xoa dịu sự căng thẳng của cô.
Được đảm bảo, Tô Lan Thi yên tâm. Thang máy xuống tầng một, Phó Hoành đứng dậy giật sợi xích, dắt cô đi ra ngoài.
Khi bước ra khỏi thang máy, Tô Lan Thi vô thức co rúm người. Nhưng khi thấy người đàn ông dẫn mình ra phía sau, cô hoàn toàn thả lỏng. Khoảng thời gian này, sân sau thường không có ai.
Khi nỗi sợ qua đi, cô mới nhận ra sự xấu hổ và kích thích khi làm chó cái.
Toàn thân trần trụi trong không khí, bò trên đất như một con chó cái, đeo vòng cổ và xích, trở thành đồ chơi riêng của đàn ông.
"Nâng mông cao lên, để anh nhìn thấy lồn em." Người đàn ông bình thản nói lời khiến cô xấu hổ.
Tô Lan Thi run nhẹ tứ chi, theo lệnh hạ thấp eo nâng mông lên, phô bày hoàn toàn âm hộ và hậu môn. Hai môi âm hộ sưng đỏ mềm nhũn, ướt nhẹp không khép lại được, hột le thò ra từ khe nứt, phía dưới là lồn bị nút bịt cắm vào.
Không cần nhìn cũng biết bộ dạng mình dâm đãng thế nào.
Dương vật vốn nửa mềm của Phó Hoành giờ đã cương cứng hoàn toàn, cứng ngắc vểnh lên trước háng, theo nhịp bước đung đưa. Lỗ sáo chảy ra chút dịch trong, nhỏ giọt xuống, cho thấy hắn cũng đang ở trạng thái dục vọng bộc phát.
Hai người đi qua đoạn đường ra cửa sau. Phó Hoành đẩy cửa, ra hiệu cho Tô Lan Thi ra trước.
Tô Lan Thi nhìn khu vườn trong đêm đen và hai ngọn đèn đường cách đó không xa, nuốt nước bọt rồi từ từ bò ra.
Như hiểu nỗi lo của cô, Phó Hoành khi đóng cửa đã tắt công tắc trên tường, hai ngọn đèn tắt phụt, khu vườn rộng chìm trong bóng tối.
"Giờ thì yên tâm rồi chứ." Hắn nói.
Tô Lan Thi không đáp, nhưng tư thế bò trở nên nhịp nhàng thoải mái hơn.
Khi mắt quen với bóng tối, Phó Hoành nói: "Đi nào, tìm chỗ cho chó cái tè."
Hắn không bắt cô bò trên đường sỏi đá gồ ghề, mà dắt lên thảm cỏ mềm được chăm sóc kỹ, để cô bò thoải mái hơn.
Ngay cả những chi tiết nhỏ tưởng chừng vô nghĩa cũng khiến Tô Lan Thi xúc động. Cô biết người đàn ông đang huấn luyện mình, bởi hắn là S, chỉ có loại tình dục đặc biệt này mới khơi dậy ham muốn lớn hơn. Nhưng hắn không chỉ huấn luyện một cách thô bạo, mà còn dùng cách riêng bảo vệ cô, không để cô bị tổn thương.
Đây chăng là cảm giác an toàn mà những sub luôn khao khát?
Tim Tô Lan Thi đập nhanh, cô không phân biệt được là do vận động hay vì người đàn ông này.
"Con chó cái, đang mơ màng gì thế?" Phó Hoành giật sợi xích, kéo sự chú ý của cô trở lại, "Muốn tè chỗ nào, tự chọn đi."
Nghĩ đến việc đi tiểu ngoài trời, Tô Lan Thi lại thấy xấu hổ. Cô chỉ đại vào gốc cây ăn quả không xa: "Chỗ kia đi."
Phó Hoành không nói gì, dắt cô đến đó.
Cỏ quanh gốc cây dài hơn. Khi Tô Lan Thi bò qua, khe đùi nhạy cảm bị cỏ non chạm vào, như có vô số bàn tay vuốt ve, khiến cô không nhịn được rên lên.
Phó Hoành nghe thấy, cúi xuống hỏi: "Sao thế?"
Tô Lan Thi nói: "Cỏ chạm vào bẹn đùi, ngứa quá."
Phó Hoành nhướng mày: "Vậy mở rộng hai chân ra, để nó chà xát hột le và khe lồn."
Tô Lan Thi đỏ mặt, mãi không động đậy.
Người đàn ông thúc giục: "Nhanh lên, để đám cỏ này địt lồn em một trận."
Một lúc sau, Tô Lan Thi mới hít sâu, từ từ mở chân, hạ eo thấp hơn, dùng tư thế này bò tới. Những ngọn cỏ quả nhiên dễ dàng lướt qua hột le và khe lồn.
Tô Lan Thi bò được một đoạn, không nhịn được rên lên dâm đãng: "Ưm... ưm... a..."
CHƯƠNG 38: ĐÁI VÀO BÊN TRONG
"Thật dâm đãng, bị cỏ cọ vào lồn mà sướng thế này." Phó Hoành dắt cô đến gốc cây, móc đầu xích vào cành, quỳ xuống bên cạnh, dưới ánh sáng mờ từ biệt thự, nhìn xuống khe đùi cô.
"Có bị cọ sưng không?" Ánh sáng quá mờ nên hắn đưa tay sờ, nhanh chóng cảm nhận độ ướt nhẹp. Cái nút bịt lồn không biết lúc nào đã rơi ra, tinh dịch trước đó chảy đầy mông.
Phó Hoành "chậc" một tiếng, tát vào mông cô, giọng trầm: "Nút rơi sao không nói?"
Tô Lan Thi cũng oan ức, nãy giờ bị cỏ cọ vào quá sướng, làm sao để ý được nút rơi lúc nào.
"Em không biết." Cô thở gấp trả lời.
Phó Hoành dùng bàn tay to xoa mạnh lên lồn vài cái rồi vỗ vào mông: "Vểnh chân lên, tè đi."
Hắn ngồi xổm sát bên cạnh, mặt đối mặt nhìn cô đi tiểu, khiến Tô Lan Thi ngại ngùng: "Anh đứng xa chút đi."
Phó Hoành hừ nhẹ: "Em đang ra lệnh cho chủ nhân sao?"
Tô Lan Thi: "..."
Thấy cô im lặng, Phó Hoành lại nói: "Nhanh lên."
Đối với Tô Lan Thi, hắn thực sự rất kiên nhẫn, phần lớn chỉ đang trêu chọc chứ không nghiêm túc điều giáo. Nhưng dù chỉ là mức độ vui đùa, cô dường như vẫn khó thích nghi.
Nhưng bất kể thế nào, đây là con mồi hắn kỳ công săn được, Phó Hoành có đủ kiên nhẫn để từ từ huấn luyện.
Dưới ánh mắt quan sát sát sao của hắn, Tô Lan Thi từ từ giơ một chân lên. Vài giây sau, tiếng nước chảy ồ ạt vang lên, kèm theo mùi khai nhẹ.
Tô Lan Thi ngượng ngùng quay mặt đi.
Phó Hoành không chút ghê tởm, ngược lại dưới ánh sáng mờ, dán mắt vào hạ thể của cô, như thể cô đi tiểu là cảnh tượng đẹp đẽ. Thậm chí chưa đợi cô tiểu xong, hắn đã đưa tay ra xoa hột le của cô.
"A... a..." Tô Lan Thi rên lên đầy khó chịu, hột le nhạy cảm bị bóp mạnh, khoái cảm bùng nổ. Vừa sướng vừa tiểu, dưới kích thích kép, cô suýt ngã quỵ.
"Đừng... đừng xoa nữa..." Cô vặn vẹo eo muốn tránh tay hắn.
Nhưng người đàn ông bất chấp cô đái xong chưa, chụm hai ngón tay đâm vào lồn, bắt đầu đâm rút nhanh.
Tô Lan Thi gần như bị hắn chơi hỏng, ngẩng đầu lắc ngực, rên rỉ dâm đãng.
"A... a... ưm..."
"Con chó cái dâm đãng, sướng không?" Hắn đâm mạnh ngón tay, giọng khàn hỏi.
Khoái cảm tăng dần khiến Tô Lan Thi chìm đắm. Cô vặn eo lắc hông, rên khẽ: "Ưm... ưm... sướng quá, anh rể... em muốn..."
"Muốn cái gì?" Phó Hoành hỏi.
"Muốn anh rể... đâm sâu hơn... a..."
Nước tiểu đã hết, nhưng Tô Lan Thi vẫn giơ chân, phô lồn cho ngón tay người đàn ông đâm rút. Lồn chảy không ngừng nước dâm, lẫn với tinh dịch đặc quánh hắn mới bắn vào, hỗn hợp chảy xuống chân cô, tay hắn và nhiều nhất là nhỏ giọt xuống cỏ.
Lồn quá nhiều nước, ngón tay đâm rút phát ra tiếng "xì xoẹt" vô cùng dâm đãng.
"A... a..."
Cảm giác ấm ướt mềm mại từ ngón tay khiến Phó Hoành không dừng được. Hắn nghiến răng, rút nhanh hai ngón tay ra, nhấc chân cô lên vai, để lộ hoàn toàn cửa lồn, rồi cầm dương vật đang căng cứng đau đớn dí vào lồn chảy nước, hung hăng đâm vào.
"A..."
"Ô..."
Sự giao hợp khiến cả hai cùng rên lên khoái cảm.
Phó Hoành ôm lấy một chân cô, bắt đầu đẩy hông đâm rút.
Lồn đã bị địt mở hoàn toàn dễ dàng tiếp nhận sự xâm nhập, nuốt trọn thân cặc thô kệch, như cái miệng tham lam muốn ăn hết dương vật.
"Bốp... bốp... bốp..."
Tiếng da thịt va chạm vang khắp sân sau. Tô Lan Thi rên thét không quan tâm có bị phát hiện hay không. Dương vật của người đàn ông khiến cô tê dại toàn thân, sướng đến mất phương hướng.
Phó Hoành không còn nhẹ nhàng, ôm chặt chân cô điên cuồng đâm rút, hông như động cơ vĩnh cửu, đẩy nhanh với tần suất cao, như không biết mệt.
Lồn vốn đã nhạy cảm giờ càng chảy nhiều nước, bị cặc lớn ép vào rồi kéo ra, giọt nước sền sệt văng tung tóe.
"A... a... sâu quá... sắp bị đâm thủng rồi... ưm..."
"Đồ đĩ, rên dâm thế, muốn mọi người biết em như chó cái đang bị địt à?"
"A... a... em là chó cái... là con chó cái dâm đãng của chủ nhân... anh rể... mạnh nữa đi... sướng quá..."
"Chó cái còn không dâm bằng em." Phó Hoành nói, siết chặt eo cô đâm mạnh hơn.
Tô Lan Thi bị đẩy lắc liên tục, đôi gò bồng đào trước ngực đung đưa thành bóng mờ.
"Ưm... a... a..."
Lồn nhạy cảm bị cọ xát không ngừng, nóng như muốn bốc cháy. Khoái cảm tích tụ nhanh, khi lên đỉnh, Tô Lan Thi vòng tay ôm cổ người đàn ông, môi cắn mạnh vào vai hắn.
"Ưm..." Kích thích từ cơn đau cùng dương vật khiến Phó Hoành không chịu được lâu, rên lên sau loạt đâm điên cuồng rồi lại phóng tinh vào lồn em vợ.
Tinh dịch nóng hổi khiến Tô Lan Thi run lên. Khi hắn xuất tinh xong, dòng nước nóng hơn bất ngờ phun vào trong cơ thể cô. Cảm nhận được điều đó, cô lập tức giãy giụa.
"A! Không được... đừng... a... a... a..."
Phó Hoành… hắn vậy mà lại đái vào trong lồn cô!
CHƯƠNG 39: SỰ THẬT
Chất lỏng mạnh hơn tinh dịch xối xả vào điểm nhạy cảm. Tô Lan Thi hét lên muốn đẩy hắn ra, nhưng sau cực khoái cơ thể hoàn toàn mềm nhũn, không còn sức lực, đành để hắn siết eo mình, thoải mái phóng nước tiểu vào trong.
Lồn đã bị địt mở rộng không thể giữ được, chẳng mấy chốc, tinh dịch và nước tiểu vừa bắn vào đã tuôn ra xối xả, bắn tung tóe lên người hai người.
Khoảnh khắc này, Tô Lan Thi cảm thấy mình hoàn toàn bị làm bẩn.
Hai người trần truồng quấn quýt ngoài sân suốt hồi lâu. Tô Lan Thi mềm nhũn như đống bùn, cuối cùng được Phó Hoành bế về phòng. Đến lúc tắm mới phát hiện tay chân và mông bị muỗi đốt nhiều nốt đỏ, ngứa không chịu nổi.
Phó Hoành lấy thuốc bôi, vừa thoa vừa cười: "Lần sau dắt chó đi dạo nhớ xịt thuốc chống muỗi."
Tô Lan Thi vẫn giận hắn tè vào lồn, bĩu môi: "Lần sau anh tìm người khác đi."
Phó Hoành ném tuýp thuốc lên đầu giường, bổ nhào đè ập xuống: "Nói bậy gì thế? Anh chỉ có mỗi em là chó cái, tìm ai nữa?"
Tô Lan Thi rúc vào trong chăn, kéo kín đầu.
Nhưng người đàn ông không để cô yên, kéo chăn ra, bóp cằm hôn mạnh vào.
Trong nụ hôn hiếm hoi ngọt ngào này, trái tim Tô Lan Thi đập loạn nhịp như hỏng hóc, không kìm được mà ôm chặt lấy hắn.
Hôm sau Tô Lan Thi có tiết, thức dậy sớm vệ sinh cá nhân. Xuống nhà thấy Tô Ngọc đang ăn sáng, cười hỏi cô muốn ăn gì. Nhớ chuyện tối qua, cô ngượng ngùng lắc đầu: "Em không ăn, em phải đến trường sớm."
Đúng lúc Phó Hoành bước ra từ thang máy, tươi tắn sau khi tập thể dục và tắm rửa. Thấy cô dậy sớm, hắn ngạc nhiên: "Sao sớm thế?"
Tô Lan Thi tránh ánh mắt hắn: "Em có tiết."
"Vậy anh đưa em đi?" Phó Hoành hỏi.
Không khí phòng khách trở nên kỳ lạ. Tô Lan Thi liếc nhìn Tô Ngọc đang im lặng, rồi nói: "Không cần, em đi xe tài xế."
Không nói thêm, cô xách balo ra ngoài.
Xe của tài xế đã đợi sẵn. Nhưng khi gần đến cổng khu đô thị, cô chợt nhớ quên hai cuốn sách, vội bảo quay lại.
"Chú Trương quay lại giúp cháu, cháu quên sách."
"Vâng, cô Tô."
Xe dừng trước cổng, hai cánh cửa đều hé mở. Tô Lan Thi vội vã chạy vào, vừa đến hành lang đã nghe tiếng nói từ phòng ăn.
"Rốt cuộc anh tính thế nào?" Giọng Tô Ngọc thận trọng.
"Tính gì?" Phó Hoành giọng trầm lạnh lùng, đầy vẻ trịch thượng.
"Anh và Lan Thi, đã xác định quan hệ rồi sao? Tối qua anh bảo em giả vờ ngủ, để anh làm tình với em ấy ngay cạnh em. Em ấy có vẻ không phản đối."
Nghe đến đây, mắt Tô Lan Thi mở to. Ý Tô Ngọc là gì? Cô ta biết chuyện ngoại tình của mình và Phó Hoành? Tối qua xem phim cô ta chỉ giả vờ ngủ?
Nhưng tại sao Tô Ngọc hoàn toàn không để ý??
Người đàn ông khẽ nhếch môi: "Chuyện giữa tôi và cô ấy không liên quan đến cô. Cô cứ tiếp tục giả vờ không biết là được."
Im lặng một lúc, Tô Ngọc mới nói: "Em chỉ muốn biết, có phải anh đã thích em ấy, không thể thiếu em ấy?"
Phó Hoành cười khinh bỉ: "Chỉ là một con chó nhỏ mà thôi. Hồi đám cưới không bắt được, giờ cô ta tự dưng đưa thân vào cửa, tất nhiên phải chơi cho đã."
Tô Lan Thi đứng chôn chân ở hành lang, đầu óc trống rỗng. Cuộc đối thoại này chứa quá nhiều thông tin khiến cô không kịp tiêu hóa.
Hóa ra từ hồi đám cưới của chị họ, anh rể đã nhắm vào cô. Việc cô đồng ý đến ở nhà chị họ chẳng khác nào cừu non vào miệng cọp!
Nếu hôm nay không quay lại lấy sách, có lẽ cô sẽ bị Phó Hoành dần dần dụ dỗ, trở thành đồ chơi của hắn một cách mơ hồ.
Tài xế đợi lâu không thấy cô ra, bước vào tìm. Thấy Tô Lan Thi đứng ngây người ở hành lang, ông ngạc nhiên hỏi: "Cô Tô, cô lấy sách chưa?"
Tiếng nói này không chỉ làm Tô Lan Thi giật mình, mà còn thu hút sự chú ý của người trong phòng ăn. Tô Ngọc vội vã bước ra, mặt mày kinh ngạc: "Lan Thi, sao em còn ở đây? Không phải đi học rồi sao?"
Theo sau là Phó Hoành với vẻ mặt âm u. Hắn nhíu mày, ánh mắt đóng đinh vào Tô Lan Thi, lâu sau mới hỏi: "Em nghe hết rồi?"
Trong lúc nhất thời, tâm trạng Tô Lan Thi ngũ vị tạp trần – hoang đường, phẫn nộ, xấu hổ...
Những cảm xúc phức tạp ào ạt ập đến như thủy triều. Cô nắm chặt tay, không nói gì, bước qua họ vội vã lên lầu.
Hóa ra, Phó Hoành đã để ý cô từ lâu, chỉ chờ cô tự dâng mình.
Hóa ra, Tô Ngọc đã sớm biết chuyện vụng trộm của cô và Phó Hoành, chỉ là giả vờ không biết mà thôi.
Thật nực cười, thật kinh tởm!
Lên đến phòng, Tô Lan Thi không biết phải làm gì, đứng ngẩn người một lúc rồi mới lấy vali ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Phó Hoành đứng ở cửa, nhìn cô nhanh nhẹn sắp xếp đồ, ánh mắt sâu thẳm như biển cả: "Em định đi?"
Tô Lan Thi quay lại nhìn hắn, bất ngờ cười lạnh: "Sao, anh còn định giam cầm tôi nữa à?"
Người đàn ông hít sâu: "Anh nghĩ em nên bình tĩnh lại rồi hãy quyết định."
Tô Lan Thi dừng tay một chút: "Đợi đến khi bị anh chơi nát rồi mới quyết định sao?"
"Tô Lan Thi."
Cô không thèm để ý, thu xếp đồ đạc qua loa rồi kéo vali đi ra. Khi qua cửa, bị thân hình cao lớn của hắn chặn lại, cô chỉ lạnh lùng nhìn: "Tránh ra."
Trong mắt Phó Hoành như có bão tố, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu. Cuối cùng, hắn không nói gì, nghiêng người nhường lối.
Tô Lan Thi kéo vali, bước đi không ngoảnh lại.
CHƯƠNG 40: BẠN TRAI (CHƯƠNG TÌNH CẢM)
Cảm giác bị lừa dối thật sự rất khó chịu, như bị dội một gáo nước lạnh, bị đánh một đòn âm thầm, bị đâm một nhát dao, khiến Tô Lan Thi tỉnh táo ngay lập tức khỏi cơn mê tình ái vô cớ.
Khi tỉnh táo, nhìn lại những việc mình đã làm trong thời gian qua, chỉ còn lại sự xấu hổ và nhục nhã, như bị người ta chơi đùa trong lòng bàn tay.
Tô Ngọc không phải người tốt, Phó Hoành càng không phải người đàn ông lý tưởng, sao cô lại có thể chìm đắm vào mạng tình do hắn dệt nên.
Tô Lan Thi luôn tự nhận mình lý trí, nhưng thực ra chỉ là một kẻ ngốc.
Có một khoảnh khắc, cô thậm chí đã có cảm giác luyến tiếc với Phó Hoành, thật nực cười.
Từ chối đề nghị đưa đón của tài xế, Tô Lan Thi kéo vali rời khỏi khu biệt thự trong trạng thái mơ hồ, bắt taxi về căn hộ nhỏ gần trường - nơi chỉ thuộc về riêng cô, không ai có thể làm phiền.
Buổi sáng vốn có tiết học, nhưng Tô Lan Thi thật sự không có tâm trạng, liền nhắn tin xin phép lớp trưởng.
Lâu ngày không về, căn hộ đã phủ một lớp bụi dày. Tô Lan Thi đặt vali xuống, xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp. Cô không phải công chúa yếu đuối, tự lau dọn sẽ giúp cô giải tỏa cảm xúc tiêu cực.
Lau sàn, chùi bàn ghế, thay ga trải giường...
Khi căn phòng trở nên sạch sẽ, tâm trạng cô cũng bớt u ám.
Lục trong ngăn kéo tìm ra bao thuốc lá, Tô Lan Thi ngậm điếu thuốc ngồi trên bệ cửa sổ, vừa hút vừa nhìn ngôi trường xanh mát đối diện. Nhìn chăm chú không chớp mắt, bất tri bấc giác hút hết cả bao thuốc.
Khi hút điếu cuối cùng, cô quyết định vứt bỏ ký ức dâm loạn đó, coi như một cơn say, tỉnh rượu rồi, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Những ngày sau, Tô Lan Thi chuyên tâm học hành, không nghĩ ngợi gì, như thể chuyện ở biệt thự chưa từng xảy ra.
Chiều tan học, mấy bạn cùng lớp rủ nhau đến nhà hàng mới mở gần trường. Tô Lan Thi được lòng mọi người, cũng bị kéo đi.
Tô Lan Thì gần đây luôn chỉ có hai điểm (nhà-trường), thời gian rất dư dả, rất tự nhiên liền thân thiết với bạn học hơn.
Đang ăn, một nam sinh đỏ tai hỏi: "Bạn Tô, hiện tại cậu đang độc thân phải không?"
Tô Lan Thi ngẩng đầu nhìn cậu ta, dù là bạn cùng lớp nhưng cô không nhớ tên.
"Ừ, độc thân." Cô nói.
Cậu ta vui mừng hỏi: "Vậy... tớ có thể theo đuổi cậu không?"
Mọi người xung quanh hò reo cổ vũ.
Tô Lan Thi mỉm cười nhạt, từ chối khéo: "Xin lỗi, mình tạm thời chưa muốn yêu đương."
Đối phương rõ ràng thất vọng nhưng vẫn gượng cười: "Vậy à..."
Sau những trải nghiệm tình dục mãnh liệt đó, Tô Lan Thi biết mình khó lòng chấp nhận mối quan hệ bình thường.
Rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng trái tim cô bình lặng, không chút hứng thú.
Khi ăn xong, trời đã tối hẳn. Mọi người chia tay trước cửa nhà hàng.
Tô Lan Thi định đi bộ về, vừa bước đi đã nghe tiếng gọi:
"Tô Lan Thi." Giọng nam trầm ấm.
Cô dừng bước, quay lại thấy Phó Hoành mặc đồ thể thao, đứng cạnh chiếc siêu xe cực ngầu, nhìn cô từ xa.
Không chút do dự, Tô Lan Thi quay đi nhanh chóng.
Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị người đàn ông đuổi theo nắm lấy cánh tay: "Đợi đã."
Tô Lan Thi cố rút tay lại nhưng không đủ sức: "Anh buông ra." Cô tức giận nói.
Phó Hoành biết nếu buông tay cô sẽ đi mất, nhưng lôi kéo giữa đường cũng không phải cách. Hắn chỉ có thể nói nhỏ: "Lên xe nói chuyện."
"Không có gì để nói." Tô Lan Thi từ chối. Hiện tại cô không muốn nhìn thấy Phó Hoành, càng không muốn nói chuyện.
"Lan Thi, em bình tĩnh đi." Phó Hoành buông cánh tay cô ra, dùng lực kéo cô vào lòng.
Mấy bạn học chưa về vội vây quanh hỏi có cần giúp đỡ không.
Chưa kịp mở miệng, Tô Lan Thi đã nghe Phó Hoành nói: "Tôi là bạn trai cô ấy, gần đây cãi nhau nên cô ấy giận tôi."
Một người đàn ông đi siêu xe đắt tiền, ngoại hình điển trai khó có thể bị coi là kẻ xấu. Nghe hắn nói vậy, mọi người chợt hiểu - hóa ra Tô Lan Thi gần đây buồn bã, nói mình độc thân là vì cãi nhau với bạn trai.
So với bạn trai cũ, người hiện tại có vẻ hợp với cô hơn.
Mấy bạn học kia cười vẫy tay rồi rời đi.
Tô Lan Thi bực bội, ngước mắt trừng Phó Hoành: "Anh nói bậy gì thế?"
"Không nói bậy, chỉ cần em gật đầu, anh chính là bạn trai em." Phó Hoành vừa nói vừa ôm eo dắt cô đến xe, mở cửa mời vào.
Tô Lan Thi không muốn lên, lạnh giọng: "Anh định bắt cóc à?"
Phó Hoành thở dài: "Anh muốn đưa em về."
Do dự giây lát, Tô Lan Thi mới mặt lạnh ngồi vào ghế phụ.
Ánh mắt Phó Hoành lóe lên nụ cười, đi vòng qua đầu xe, vào ghế lái khởi động.
Comment