Đọc novel Chapter 41-50 tiếng Việt mới nhất trên тrυyện•ѕắc. Novel Mặt nạ tiếng Việt luôn được cập nhật trên тrυyện•ѕắc. Luôn luôn cập nhật đầy đủ novel tại đây. Xem các truyện novel тrυyện•ѕắc tại menu Danh Sách Truyện
NẾU BẤT KỲ HÌNH ẢNH NÀO BỊ HỎNG HOẶC KHÔNG TẢI ĐƯỢC SAU KHI LÀM MỚI, VUI LÒNG BÁO CÁO CHO [Dâm Mộng]
CHƯƠNG 41: ANH THÍCH EM (CHƯƠNG TÌNH CẢM)
Tô Lan Thi tưởng Phó Hoành sẽ dùng thủ đoạn ép buộc cô hoặc đưa cô đến nơi khác. Nhưng thật bất ngờ, hắn lại không làm gì cả, thực sự lái xe đưa cô về căn hộ gần trường.
Hắn chưa từng hỏi địa chỉ cụ thể, nhưng lại biết rõ đường đi, chắc chắn đã điều tra cô kỹ lưỡng trước đó. Tô Lan Thi không ngạc nhiên, với tính cách độc đoán của Phó Hoành, không điều tra mới là lạ.
Khi xe dừng, Tô Lan Thi muốn mở cửa nhưng không được vì Phó Hoành chưa mở khóa.
"Mở cửa." Cô nói.
Phó Hoành quay lại nhìn cô: "Lan Thi, chúng ta nói chuyện đi."
Tô Lan Thi hít sâu, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Nói gì?"
"Nếu em giận vì chuyện anh lừa dối em, anh xin lỗi. Anh thực sự đã để ý em từ lâu, chỉ là không có cơ hội thích hợp." Phó Hoành nhìn thẳng, thành thật thổ lộ.
Tô Lan Thi hơi nhíu mày: "Vậy nên anh bảo Tô Ngọc gọi tôi đến nhà, rồi bắt cô ấy hợp tác, từng bước dẫn tôi vào bẫy của anh?"
Nghĩ đến việc Tô Ngọc biết hết mà còn giả vờ, cô thấy vừa tức vừa bực.
"Trước đó, anh đã từ bỏ rồi, nhưng đêm đó nhìn thấy em..."
Đêm mưa giông sấm chớp đó, cô như tiên nữ giáng trần, mang theo ánh lửa xuyên thấu trái tim hắn lần nữa.
Phó Hoành nắm tay cô, hôn lên mu bàn tay: "Anh chưa từng nghĩ mình có thể yêu em từ cái nhìn đầu tiên đến hai lần. Lan Thi, anh sai rồi, đừng giận nữa nhé?"
Yêu từ cái nhìn đầu tiên... hai lần.
Đây là lời tỏ tình đặc biệt nhất Tô Lan Thi từng nghe.
Cô ngây người nhìn đôi tay đan vào nhau: "Anh... thích em?"
"Ừ, thích em, rất thích."
Tô Lan Thi thở gấp, không ngờ hắn dễ dàng thổ lộ như vậy. Trái tim cô cũng đập nhanh vì lời tỏ tình đó. Chẳng lẽ cô cũng vô thức thích hắn rồi?
Vì thích nên khi biết sự thật mới giận dữ, đau lòng đến thế.
Cô rút tay lại, tâm trạng phức tạp, nói: "Vì thích em nên anh cùng Tô Ngọc lừa dối, đùa giỡn với em sao?"
Phó Hoành nhất thời nghẹn lời, định nắm tay cô lần nữa nhưng bị tránh.
"Em rất để ý Tô Ngọc?" Hắn hỏi.
Tô Lan Thi im lặng, coi như ngầm thừa nhận.
"Cưới cô ta chỉ để dùng danh nghĩa con dâu quyến rũ bố anh. Cô ta chỉ là con chó điếm thôi, còn là chó của người khác. Anh chưa từng động vào." Phó Hoành giải thích.
Lời giải thích khiến cơn giận của Tô Lan Thi gần như tan biến. Nhưng nghĩ đến những lần hắn giấu diếm, cô không muốn dễ dàng tha thứ: "Mở cửa."
Không nắm được suy nghĩ của cô, nhưng biết tính cô cứng đầu, Phó Hoành mở khóa. Cả hai cùng xuống xe.
Tô Lan Thi đi thẳng vào tòa nhà, Phó Hoành theo sau vào thang máy.
"Anh làm gì đấy?" Giọng Tô Lan Thi không được vui.
Phó Hoành tiến lên một bước, thử vòng tay ôm eo cô nhưng ngay lập tức bị cô đẩy ra. Không nản chí, hắn lại thử lần nữa và lại bị từ chối.
Tô Lan Thi tức giận: "Đừng đụng vào em."
Phó Hoành im lặng, đợi cô buông tay xuống lập tức nhanh chóng vòng tay qua eo, siết chặt.
Tô Lan Thi giật mình như bị điện giật, lập tức giãy giụa.
"Đừng động đậy." Hắn kéo cô vào lòng, cúi đầu hít mùi hương cơ thể cô, "Chỉ ôm một lúc thôi."
Mấy ngày không gặp, hắn luôn nghĩ về cô. Không tìm đến ngay vì muốn cho cô chút thời gian bình tĩnh. Nhưng cô gái nhỏ này xa hắn lại càng sống tốt hơn, điều này khiến hắn vừa bực bội vừa nhớ nhung không kìm nổi.
Hơi ấm quen thuộc và mùi hương đặc trưng nhanh chóng bao phủ Tô Lan Thi. Cô cứng đờ người trong vòng tay người đàn ông, những cảnh tượng kích tình, dâm loạn trước đây lần lượt hiện lên trong đầu.
Kiêu ngạo như cô, lại tự nguyện quy phục dưới thân hắn, để hắn chi phối dục vọng của mình. Nếu không phải thích thì là gì?
Cằm bị ngón tay người đàn ông nâng lên, đôi môi ấm áp của hắn đã áp lên.
Thang máy yên lặng đi lên.
Tô Lan Thi bị hôn đến mềm nhũn chân tay, đành phải vòng tay qua vai hắn, rồi từ từ thè lưỡi đáp lại...
CHƯƠNG 42: LÀM HÀI LÒNG EM
Khi mở cửa, hai người loạng choạng suýt ngã vào hành lang. Phó Hoành ôm chặt eo Tô Lan Thi, ép cô vào tường, ngậm lấy lưỡi cô mút mạnh, nước bọt hòa quyện phát ra tiếng “chụt chụt”.
Tô Lan Thi bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, tay vòng qua gáy người đàn ông, đắm đuối đáp lại nụ hôn nồng nhiệt.
Cơ thể đã được huấn luyện nhanh chóng động tình, khe đùi nóng rát như có lửa cháy, lồn tiết dịch ướt nhẹp.
"Ưm..."
Cô vô thức phát ra tiếng nỉ non lên đầy khoái cảm.
Phó Hoành mút lưỡi cô không chịu buông, bàn tay men theo xương sống xuống mông căng tròn, nhịp nhàng xoa bóp.
Dưới váy, quần lót đã ướt đẫm dịch thể, dính vào da gây khó chịu. Tô Lan Thi khó chịu cọ xát đùi, ngay lập tức bàn tay người đàn ông luồn vào váy, sờ lên lồn qua lớp vải.
"Đồ đĩ nhỏ, ướt thế này rồi?" Hắn ngạc nhiên cười.
Tô Lan Thi khẽ rên, tai đỏ bừng.
Phó Hoành buông môi cô ra, hỏi khẽ: "Con chó cái dâm đãng, mấy ngày không được chủ nhân chơi, có phải rất khó chịu không?"
Tô Lan Thi để mặc Phó Hoành sờ soạng, cho hắn vào nhà vì cơ thể thực sự nhớ cặc thịt của hắn. Mấy ngày nay nằm mơ toàn thấy cảnh bị hắn đụ, nhưng trong lòng vẫn còn giận, không muốn dễ dàng tha thứ. Nghe hắn hỏi, cô cố tình nói ngược: "Cũng tạm."
Phó Hoành bị chặn họng, hai giây sau, hắn vạch quần lót, chụm hai ngón tay đâm mạnh vào lồn.
"A..." Tô Lan Thi kêu lên vì kích thích.
Cảm giác lồn trống rỗng được lấp đầy thật tuyệt, nhưng hai ngón tay không thể so với dương vật thô to của hắn. Cô muốn thứ to dài hơn.
Cảm nhận dương vật đã cương cứng đang đè vào bụng, Tô Lan Thi cọ xát nhẹ, thì thầm: "Anh rể, em muốn cặc lớn..."
Phó Hoành hừ cười: "Không phải em bảo 'cũng tạm' sao? Giờ lại đói khát như vậy rồi?"
Tô Lan Thi dừng lại, liếc mắt nhìn hắn, rồi từ từ rút tay khỏi cổ hắn, đứng thẳng người, nói nhẹ nhàng: "Không làm thì thôi."
Nói xong, cô thoát khỏi vòng tay hắn, xoay người đi về phía phòng khách.
Phó Hoành: "..."
Không ngờ cô thay đổi thái độ nhanh thế, hắn bất dắc dĩ thở dài, mấy bước đuổi theo ôm cô lại: "Giận rồi?"
Tô Lan Thi nhìn hắn lạnh lùng: "Bây giờ anh đang theo đuổi em phải không?"
Phó Hoành sững sờ.
"Anh nói một câu thích em, em phải đồng ý ngay sao?"
Phó Hoành: “…”
"Trước khi em gật đầu, không phải anh nên tán tỉnh em trước sao?"
"Muốn tán em, không phải anh nên làm em vui trước sao?"
Mấy câu hỏi dồn dập khiến Phó Hoành choáng váng.
Trước giờ hắn chưa từng theo đuổi ai. Với điều kiện của mình, toàn là phụ nữ theo đuổi hắn. Giờ cô gái nhỏ này lại bảo hắn phải tán tỉnh.
Phó Hoành cảm thấy có chút đau đầu.
Đàm phán kinh doanh thì hắn giỏi.
Tán gái thì hắn thực sự không biết!
"Vậy... bây giờ anh nên làm gì?" Hắn thành khẩn hỏi.
Tô Lan Thi hít sâu, bước tới đẩy nhẹ hắn ra hiệu ngồi lên sofa.
Phó Hoành không đoán được ý cô, chỉ có thể nghe theo.
Trong chuyện tình dục, hắn luôn là người nắm quyền chủ động. Giờ bị em vợ dắt mũi khiến hắn có chút không quen, nhưng vẫn kiềm chế ngồi xuống vị trí cô chỉ định.
Sau đó hắn nhìn Tô Lan Thi đứng trước mặt, ung dung cởi váy và quần lót, lộ ra thân hình trần trụi.
Mấy ngày không gặp, cơ thể trần truồng em vợ vẫn hoàn hảo - thanh thuần pha lẫn dâm đãng, khiến hắn không thể rời mắt. Thân hình này thích hợp nhất là bị trói chặt rồi địt cho sưng đỏ lồn, sẽ càng đẹp hơn.
Cởi xong, Tô Lan Thi cúi xuống mở khóa quần Phó Hoành, kéo khóa rồi lôi dương vật đang cương cứng ra.
Dương vật màu tím đen, gân xanh quấn quýt, đầu khấc sưng to, lỗ sáo ứa dịch trong suốt.
Tô Lan Thi nắm lấy dương vật vuốt vài nhịp, rồi vịn vai hắn, ngồi lên đùi, dùng khe đùi ướt át cọ xát vào thân cặc.
Sau khi cọ xát đủ ướt nhẹp, cô mới dí dương vật vào cửa lồn, từ từ ngồi xuống.
Lồn ẩm ướt chật hẹp như bao cao su siết chặt cặc thịt. Phó Hoành sướng đến híp mắt: "Đây là cách làm hài lòng em sao?"
Lồn trống rỗng bấy lâu bị lấp đầy, Tô Lan Thi rên lên khoái cảm: "Ưm... Em đang rất muốn cặc, anh phải cung cấp vô điều kiện."
Nói rồi cô lắc eo lên xuống, tự thân vận động.
"A... sướng quá..."
Nhìn em vợ ngồi trên người mình rên rỉ khoái lạc, Phó Hoành có cảm giác mình biến thành đồ chơi tình dục.
Hắn bất lực hỏi: "Vậy em coi anh là máy rung à?"
CHƯƠNG 43: CHỈ LÀ CHƠI ĐÙA MÀ THÔI
Đối với một S có kỳ cựu mà nói, ham muốn còn bao gồm cả khát khao kiểm soát mạnh mẽ, có thể hoàn toàn chi phối đối tượng tình dục, khiến cô ta ngoan ngoãn thuần phục, cũng là nguồn gốc khoái cảm của S.
Vì vậy lúc này, Phó Hoành bị Tô Lan Thi đè dưới thân chấp nhận sự chủ động của cô, trong lòng không khỏi khó chịu. Cơ thể hắn căng cứng, cơ bắp cuồn cuộn, nhiều lần muốn lật người giành lại quyền chủ động. Nhưng từ ánh mắt nửa cười nửa không của Tô Lan Thi, hắn đọc được một thông điệp: lần này hắn phải tỏ ra yếu thế, nếu không sẽ không thể làm cô vui.
Lúc này hắn mới nhớ ra, cô vốn cũng là một S, chỉ là sau khi ở cùng hắn, im lặng chuyển đổi vai trò, chấp nhận sự điều giáo của hắn.
Nghĩ đến đây, nội tâm Phó Hoành rung động, cũng kích thích ham muốn mãnh liệt hơn. Dương vật trong người cô lập tức phồng to thêm, trở nên nóng bỏng và cứng rắn hơn.
Tô Lan Thi bị đâm đến rên khẽ, vặn eo phàn nàn: "Sao lại to ra nữa rồi?"
Phó Hoành bật cười, dùng lực đẩy hông lên, để dương vật phình to đâm sâu hơn, đưa tay định nắm lấy bộ ngực căng đầy - như hai chú thỏ trắng nhảy nhót theo nhịp cô rung lắc.
Nhưng tay hắn chưa chạm vào đã bị cô hung hăng gạt phắt ra: "Không được sờ lung tung."
Phó Hoành: "..."
Tô Lan Thi không để ý vẻ mặt ngơ ngác của hắn, hai tay chống lên cơ bụng săn chắc, lắc eo vặn mông, để lồn dâm đãng nhanh chóng nuốt dương vật.
Cửa lồn bị căng ra, nước dâm chảy ròng ròng, thành âm đạo nhạy cảm bị cọ xát thô ráp, khoái cảm như ngọn lửa bùng cháy giữa hai đùi.
"A... a... ưm..." Cô rên rỉ dâm đãng, cơ thể bấy lâu không được thỏa mãn giờ được tưới mát, sướng đến mức suýt trợn trắng mắt.
Phó Hoành vừa cảm nhận khoái cảm dữ dội từ dương vật, vừa nhìn cô ngồi trên người mình như cưỡi ngựa. Hắn rất muốn sờ mó cô, nhưng lúc này cô không cho phép, hắn phải nghiến răng chịu đựng. Đã đến để giảng hòa, hắn phải chiều theo ý cô.
Có lẽ quá nhạy cảm, hoặc lâu ngày không làm, Tô Lan Thi chỉ lắc lư một lúc đã run rẩy lên đỉnh. Khoái cảm mãnh liệt khiến cơ thể cô mềm nhũn, suýt ngã chúi.
Cơ thể cô loạng choạng, một lúc sau mới miễn cưỡng chống đỡ được.
Rồi trước khi Phó Hoành kịp phản ứng, cô nghiến răng đứng dậy, rút dương vật còn cương cứng ra khỏi người. Không còn bị bó buộc, dương vật đung đưa trên không rồi đập xuống bụng hắn một cách tội nghiệp.
Phó Hoành nhìn cô không tin nổi vào mắt, không ngờ cô gái này sướng xong liền rút lui, căn bản không thèm quan tâm hắn sống chết.
Hắn nghiến răng, thở dài: "Anh còn chưa xuất."
Tô Lan Thi đứng dậy rời khỏi sofa, không vội mặc đồ, trần truồng đi đến tủ nhỏ lấy bao thuốc và bật lửa, châm điếu hút hai hơi rồi quay lại nói: "Tự mà giải quyết."
Phó Hoành bị câu nói của cô làm cho nghẹn họng, nhìn cô chằm chằm. Nếu là trước đây, hắn đã lao tới đè cô xuống địt cho thỏa thích. Nhưng lần này hắn đến giảng hòa, nếu quá cứng rắn, cô lại giận dỗi.
Cân nhắc một chút, Phó Hoành hít sâu kìm nén dục hỏa, trước mặt Tô Lan Thi, đưa tay nắm lấy dương vật còn cương, bắt đầu nhanh chóng sóc lọ.
Tô Lan Thi ngậm điếu thuốc, đi lại gần sofa, nhìn xuống hắn đang thủ dâm, khóe miệng nhếch lên: "Sướng không?"
Phó Hoành hừ nhẹ, hỏi ngược lại: "Em nghĩ sao?"
Tô Lan Thi ngồi xổm xuống, đưa điếu thuốc đến miệng hắn, giọng điệu lười biếng: "Giận rồi?"
Phó Hoành không đáp, ngậm điếu thuốc, tay nhanh chóng thủ dâm. Nhưng so với lồn đào cực phẩm của cô, dùng tay chẳng có chút khoái cảm nào, thật nhạt nhẽo.
Nhìn người đàn ông vốn kiêu ngạo giờ nằm dài trên sofa tự sướng, Tô Lan Thi thấy tâm trạng tốt hẳn: "Anh có gì mà giận? Em chẳng qua chỉ là con chó nhỏ thôi mà, khi anh chơi chán rồi, cũng chẳng cần làm em vui nữa."
Phó Hoành dừng tay, nhớ lại câu nói ngày trước với Tô Ngọc – đó là một lời nói dối. Hắn không muốn Tô Ngọc biết mình quan tâm Tô Lan Thi đến nhường nào, nên mới nói ra câu như vậy, không ngờ bị Tô Lan Thi nghe thấy.
Cô không vui là điều bình thường.
"Không phải." Hắn trầm giọng.
Tô Lan Thi nhíu mày, lấy lại điếu thuốc, ngậm vào miệng, hỏi: "Cái gì không phải?"
"Không phải muốn chơi đùa em." Phó Hoành khó nhọc nói ra, tay ngừng tuốt cặc, ngước nhìn cô: "Ở đám cưới để ý em là thật. Câu nói hôm đó chỉ không muốn Tô Ngọc biết quá nhiều."
Tô Lan Thi ngừng hút thuốc, nhớ lại cảm giác đau lòng khi nghe câu nói đó. Cô hít sâu một hơi, ngậm điếu thuốc, đứng dậy lại ngồi lên người hắn, dí dương vật đỏ sẫm vào miệng lồn ướt sũng, một lần nữa ngồi xuống.
"Ưm..."
Rên rỉ một tiếng, cô thì thầm: "Vậy sao? Nhưng giờ là em muốn chơi anh."
Nói rồi cô lại lắc eo nhanh chóng.
Phó Hoành lòng quặn đau, vịn eo cô, dùng sức ưỡn hông nghênh đón.
CHƯƠNG 44: SƯỚNG XONG LIỀN TRỞ MẶT
Người đàn ông bên dưới đâm lên nhanh chóng, khiến cơ thể Tô Lan Thi bật lên bật xuống như đang cưỡi một con ngựa hoang khó thuần, khiến đàu cô quay cuồng.
Lồn thịt siết chặt lấy dương vật thô dài, từng nhịp nuốt vào nhả ra. Dịch thể tuôn ra như vòi nước mở toang. Đầu dương vật đâm sâu tận cùng đường hầm, đảo mạnh như muốn khoan thủng cơ thể cô.
Sâu quá!
Tô Lan Thi ngửa cổ, kéo dài một đường cong tuyệt đẹp, rên rỉ khó chịu, âm thanh vừa đau đớn vừa dâm đãng.
Bốp... bốp... bốp...
Những cú đâm mạnh mẽ đẩy cơ thể nhạy cảm của cô lên đỉnh cao khoái lạc. Cô run rẩy muốn đứng dậy rời đi, nhưng bị đôi tay to khỏe của người đàn ông siết chặt eo. Trong chớp mắt, hắn lật người cô lại, đè lên sofa, tiếp tục đẩy hông.
Chiếc sofa êm ái khiến Tô Lan Thi thả lỏng, nhưng cú đâm của dương vật vẫn tiếp tục. Đôi chân cô bị nâng lên đặt lên vai anh rể, mông bị đập đôm đốp.
"A... a... ưm..." Tiếng rên dâm đãng bật ra. Tay cô bám vào cánh tay rắn chắc của anh rể, cố gắng cào nhưng da hắn quá dày, như đang gãi ngứa cho hắn.
"Bảo bối, rên dâm chút." Phó Hoành cúi xuống hôn dái tai, thì thầm dụ dỗ.
Bị đè ra địt, Tô Lan Thi vốn không muốn hợp tác, trừng mắt: "Cút!"
Phó Hoành sững sờ, nhưng nhanh chóng bật cười, hích mông: "Cút đi đâu?"
"Cút về chỗ anh đến." Tô Lan Thi nhướng mày.
"Anh chỉ muốn cuộn trong lồn em." Nói rồi hắn ôm chặt đôi chân cô, đâm rút điên cuồng.
Tô Lan Thi miệng cứng nhưng người mềm, bị hắn địt một lúc liền mềm nhũn cả người, chỉ còn tiếng rên nũng nịu quyến rũ.
Phó Hoành vốn lâu xuất, chỉ cần hắn không muốn là có thể nhịn rất lâu. Tô Lan Thi thấy hắn càng địt càng hăng, đành vòng tay ôm lấy hắn: "A... a... anh rể... nhanh lên..."
Phó Hoành hôn khóe môi cô, giọng khàn: "Lâu không địt, nhanh không nổi."
Rồi lại một trận đâm rút dữ dội.
Tô Lan Thi cảm thấy mình như chiếc lá, bị dòng nước lũ cuồn cuộn cuốn đi.
"A... a... a..."
Không biết qua bao lâu, khi cô tưởng mình sắp ngất, Phó Hoành mới trong cú đâm sâu cuối cùng, phóng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong lồn.
Tô Lan Thi run lên vì nóng, hai chân quắp chặt eo hắn, ngón chân co quắp lại.
Đợi sau khi cơn cực khoái qua đi, Phó Hoành cũng thở phào, thân hình vạm vỡ đè lên người cô.
Một lúc lâu sau, hơi thở hai người mới ổn định. Tô Lan Thi đẩy hắn: "Dậy đi, đè bẹp em rồi."
Phó Hoành hôn lên má cô rồi mới chống tay đứng dậy, rút dương vật nửa mềm ra khỏi lồn. Sau thời gian dài bị địt như vậy, miệng lồn đỏ ửng không thể khép lại, hai môi âm hộ đáng thương lật ra ngoài. Khi rút ra, dòng tinh dịch đặc quánh trào ra, trông vô cùng dâm mĩ.
Đứng dậy khỏi sofa, Phó Hoành bước đến tủ nhỏ nơi cô để thuốc lá, không ngại ngần lấy một điếu châm lửa, hút một hơi dài rồi thở ra làn khói mỏng.
Xuyên qua làn khói, hắn thấy cô cũng ngồi dậy, dùng khăn giấy lau qua loa khe đùi rồi ngẩng mặt lên: "Anh có thể đi rồi."
Phó Hoành cười khẽ: "Sướng xong liền trở mặt à?"
Tô Lan Thi nhìn thẳng: "Đừng quên anh đang trong giai đoạn lấy lòng em."
Phó Hoành nhướng mày, nghĩ thầm: Được thôi, con chó nhỏ do mình đắc tội thì phải tự mình dỗ dành. Đợi cô hết giận rồi huấn luyện tiếp cũng chưa muộn.
Thế là dưới sự thúc giục của cô, hắn chậm rãi mặc quần áo, trước khi đi còn ôm cô hôn say đắm: "Mai gặp lại."
Tô Lan Thi: "..."
Ngày hôm sau, khi tan học bước ra khỏi giảng đường, thấy Phó Hoành cầm hoa đứng đợi, cô cũng không ngạc nhiên lắm.
Giờ tan học, sinh viên đông nghịt. Phó Hoành áo sơ mi quần tây chỉnh tề, nổi bật hẳn lên với vóc dáng cao ráo và gương mặt điển trai, giống như hạc giữa bầy gà.
Tô Lan Thi do dự vài giây rồi bước tới: "Sao anh lại đến đây?"
"Đến mời em đi ăn tối." Phó Hoành đưa bó hoa tươi cho cô.
Tô Lan Thi bất đắc dĩ nhận lấy, nghĩ thầm: Người đàn ông có vợ này ngoại tình mà còn công khai thế này.
"Định dùng chiêu bám riết không buông à?" Ôm bó hồng to, cô ngẩng mặt hỏi.
Phó Hoành cười: "Không, là đang nghiêm túc làm em vui."
Cặp đôi trai tài gái sắc lập tức thu hút ánh nhìn. Không muốn quá phô trương, Tô Lan Thi kéo hắn đi nhanh: "Xe anh đâu?"
Phó Hoành nắm tay cô, ngón đan ngón: "Ở bãi đỗ bên kia."
Tô Lan Thi giãy giụa đôi chút, không giãy thoát, đành để hắn nắm tay dẫn đi.
CHƯƠNG 45: CHỈ CẦN MÌNH EM
Bữa tối là đồ Tây ở trung tâm thành phố. Sau khi ăn xong, Phó Hoành liếc nhìn đồng hồ thấy còn sớm, không muốn để Tô Lan Thi về ngay, liền hỏi cô muốn đi đâu dạo phố hay xem phim.
Nhìn anh rể đang một mực nghiêm túc tuân thủ quy trình hẹn hò, Tô Lan Thi cảm thấy vô cùng không chân thật. Điều này hoàn toàn không hợp với hắn.
Cô nhịn cười lắc đầu: "Không hứng thú."
"Vậy em hứng thú với cái gì?" Hắn hỏi.
Tô Lan Thi chớp chớp mắt, nhất thời cũng không nghĩ ra mình thích gì. Dường như từ nhỏ đến lớn, cô đều không mấy hứng thú với hầu hết mọi thứ.
Phó Hoành ôm eo cô, ghét sát tai thì thầm: "Về nhà em làm tình?"
"Không, hôm nay không có hứng." Tô Lan Thi thẳng thừng từ chối.
Phó Hoành: "..."
Con chó nhỏ trở nên không ngoan, luôn thích chống đối hắn.
Hắn chợt nhớ ra một địa điểm, không nói gì thêm, ôm Tô Lan Thi lên xe.
"Đi đâu vậy?" Tô Lan Thi tò mò hỏi.
"Quán bar." Nói rồi hắn khởi động xe rời bãi đỗ.
Nghe nói là đi bar, Tô Lan Thi không hỏi thêm. Quán bar quen thuộc của cả hai chỉ có một, nhưng hôm nay cô mặc váy trắng, khí chất trong trắng, hoàn toàn không hợp với không khí nơi đó.
"Em có cần về thay đồ không?" Cô hỏi Phó Hoành.
Phó Hoành nhếch mép: "Không cần, cứ thế này đi."
Quả nhiên, khi đến "Ngục Tù", những sub quen thuộc nhìn thấy cô đều như thấy ma, không thể tin nổi S trong mắt họ lại là một cô gái vừa thuần khiết vừa mềm mại.
Tất cả đều mang vẻ mặt không muốn chấp nhận.
Có lẽ đây chính là hiệu ứng Phó Hoành muốn. Hắn muốn mọi người biết Tô Lan Thi là của hắn, dù là S hay M cũng chỉ thuộc về một mình hắn, không ai được phép dòm ngó.
Trong phòng VIP quen thuộc, Phó Hoành ngồi trên sofa, ôm Tô Lan Thi vào lòng, môi kề môi cho cô uống một ngụm rượu. Xong xuôi vẫn không rời, chiếc lưỡi nồng mùi rượu đột nhập khoang miệng cô quấy phá, hôn đến mức khó mà dứt ra.
Cuối cùng vẫn là Tô Lan Thi đẩy hắn ra, giật lấy ly rượu uống cạn nửa ly whiskey.
Không nhìn Phó Hoành, cô bấm chuông gọi phục vụ, yêu cầu sắp xếp vài sub vào.
Phó Hoành nhấp ngụm rượu khác, đầy hứng thú nhìn cô: "Muốn chơi rồi?"
"Ừ."
Tô Lan Thi mở chiếc hộp trên bàn, lục lọi tìm ra một chiếc roi da vừa tay, vung thử vài cái trong không trung kiểm tra cảm giác.
Lúc này, vài cô gái body nóng bỏng bước vào, nhìn thấy Tô Lan Thi và Phó Hoành đều không giấu nổi phấn khích.
Tô Lan Thi không vòng vo, bảo một người nằm lên bàn thấp, giơ roi da quất vào chỗ nhạy cảm. Cô không dùng nhiều lực nhưng roi vẫn phát ra tiếng "bốp bốp" vang rõ.
Chẳng mấy chốc, sub bị đánh đến mức lên đỉnh, không dám rên to chỉ dám khẽ rên rỉ.
Phó Hoành bình thản nhấp rượu, ánh mắt đóng chặt vào Tô Lan Thi với vẻ si mê.
Nhìn từng nhát roi vung lên, thân hình uyển chuyển, tư thế cầm roi khiến dương vật hắn cương cứng tức thì, đội lên chiếc lều cao ngất.
Hắn chẳng ngại ngùng, dưới ánh mắt mọi người, cởi cúc quần thò tay vào sờ soạng dương vật, thong thả mân mê như một kẻ biến thái.
Tô Lan Thi liếc nhìn thấy cảnh tượng ấy, nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ.
Dừng lại một chút, cô cầm roi da đi tới trước mặt hắn, đưa cho hắn: "Anh cũng thử quất xem? Kỹ thuật anh tốt hơn em."
Phó Hoành nhìn cây roi trong tay cô, hỏi: "Quất em được không?"
"Không được."
"Thế thôi, anh chỉ muốn huấn luyện một mình em." Hắn thản nhiên nói lời âu yếm, tay vẫn không ngừng sục cặc.
Tô Lan Thi: "..."
Nghe hắn nói vậy, cô đột nhiên cũng mất hứng, vẫy tay ra hiệu cho mấy người kia rời đi.
Khi trong phòng chỉ còn hai người, Tô Lan Thi mới đi tới bên Phó Hoành, vắt chân ngồi lên đùi hắn, hỏi: "Thật? Chỉ cần mình em?"
Phó Hoành rút tay khỏi quần, luồn vào váy cô sờ lồn ướt sũng, nhẹ nhàng mơn trớn, nói: "Chỉ mình em."
Tô Lan Thi bị xoa sướng, lim dim mắt nói: "Thế Tô Ngọc? Không phải anh cũng đang huấn luyện cô ta sao?"
"Trước đúng là có huấn luyện cô ta, nhưng cô ta là món quà anh chuẩn bị cho bố già, khác nhau."
Tô Lan Thi sững người, Tô Ngọc lại là món quà con trai tặng bố??
"Tại sao lại là quà?"
"Muốn biết?" Phó Hoành nhướng mày, ngẩng cằm ra hiệu: "Em tự ngồi lên mà đâm, anh sẽ nói."
Tô Lan Thi liếc nhìn chỗ phồng to dưới hạ bộ hắn, biết rõ hắn cố tình dụ dỗ nhưng cũng không bận tâm, rút cây cặc ra nắm trong tay sóc lọ.
Rồi vén váy lên, đem đầu cặc ướt nhẹp vào miệng lồn đang chảy nước, hạ eo xuống một lần ngồi tới tận cùng.
"Ưm..."
Cảm giác sung sướng bị đâm vào khiến cô ngửa đầu rên khẽ.
CHƯƠNG 46: THÚ NHẬN
“A ưm… a…” Tô Lan Thi bị cây cặc thô ráp của người đàn ông đâm vào khiến cô rên rỉ nhẹ, tư thế cưỡi ngựa thoạt nhìn là do cô chủ động, nhưng thực ra lực đẩy từ dưới lên của Phó Hoành cũng không hề nhẹ, từng nhịp từng nhịp đâm sâu, như muốn xuyên thủng bụng cô.
Tô Lan Thi hai tay chống lên bụng hắn, co thắt lỗ lồn siết chặt lấy dương vật của hắn, cả người bị đẩy lên hạ xuống liên tục.
Khoái cảm từ trong lồn lan tỏa khắp người, khiến cơ thể cô mềm nhũn.
“Sâu quá.” Cô ngửa đầu lên, rên khẽ, có thể cảm nhận được đầu cặc to lớn của hắn đã xuyên qua cổ tử cung, đâm thẳng vào bên trong.
Hơi thở của cả hai dần trở nên nặng nề, Phó Hoành đỡ lấy eo cô, đẩy mạnh hông, đâm mạnh vào lỗ lồn đã mở rộng, nước dâm ướt đẫm chảy không ngừng.
“Đồ đĩ, bị địt như thế có sướng hơn không?” Hắn nghiến răng nói.
Tô Lan Thi rên khẽ, “Sướng, nhanh hơn nữa đi.”
Đúng là đĩ không có giới hạn.
Phó Hoành đã nhận ra, chỉ cần Tô Lan Thi tự nguyện, thì khi bị địt cô sẽ vừa lẳng lơ vừa mềm mại, khiến hắn không thể dứt ra được.
Tô Lan Thi sướng được một lúc mới nhớ đến chuyện chính, liếm liếm đôi môi hơi khô, thở gấp nói: “Nhanh… nhanh nói chuyện chính đi.”
Khoái cảm dữ dội khiến Phó Hoành toát mồ hôi trán, hắn đưa tay lau mồ hôi rồi bôi lên bụng cô, mới nói: “Ông già chỉ thích khẩu vị này, thích trộm vợ người khác, huống chi là vụng trộm con dâu. Anh muốn quyền lực thực sự trong tay ông ta, nên đã tìm Tô Ngọc huấn luyện theo sở thích của ông ta, kết quả một phát ăn ngay.”
Tô Lan Thi: “…”
Dùng phụ nữ để dụ bố mình, cũng chỉ có hắn nghĩ ra được.
Có lẽ nhìn thấy ánh mắt khinh thường của cô, hắn cười khẽ, nói: “Đây là cách thuận tiện nhất, tiết kiệm rất nhiều sức lực cho anh.”
Ông già từ nhỏ đã dạy hắn luật rừng, kẻ mạnh sinh tồn. Hắn muốn quyền lực của tập đoàn, ông già không cho thì hắn tự cướp, giống như người phụ nữ đang nằm dưới thân hắn, hắn muốn cô thì bất kể cô là S hay M, hắn đều có thể biến cô thành bảo bối độc quyền của mình.
Hắn dùng lực đứng dậy, lật người cô xuống ghế sofa, cây cặc đang giao hợp lập tức đâm sâu hơn, Tô Lan Thi rên rỉ khó chịu, giơ tay đánh vào vai hắn, phàn nàn: “Anh nhẹ chút.”
Phó Hoành cười khẽ, cúi xuống hôn khóe môi cô, “Nhẹ chút em có thể sướng sao?”
Nói rồi, hắn đưa tay xuống mông cô, vỗ một cái không nhẹ không nặng.
“Bốp” một tiếng, vang lên rõ ràng.
“Á!” Tô Lan Thi giật mình, bản năng siết chặt lồn, khiến cây cặc thô to bị kẹp chặt hơn.
Cái siết này khiến cả hai cùng rên lên vì sướng.
Nếm được hương vị ngọt ngào, Phó Hoành lại giơ tay vỗ mông cô, bốp, bốp, bốp liên tiếp ba cái…
“Ưm…”
Tô Lan Thi ánh mắt mê ly, liếc hắn một cái đầy hờn dỗi, “Đánh nghiện rồi à?”
Phó Hoành xoa xoa phần mông đã đỏ ửng vì bị đánh, nói: “Bảo bối, em thực sự có tố chất làm M, mấy cái vừa rồi có sướng không?”
Tô Lan Thi vung tay đẩy hắn ra, làm bộ muốn thoát khỏi vòng tay hắn, "Anh còn chưa theo đuổi được em đâu."
Phó Hoành không để cô đẩy, ôm chặt hơn, cây cặc chôn trong người cô lại bắt đầu đâm mạnh, khiến Tô Lan Thi cũng rên theo, hắn hạ giọng hỏi bên tai cô: "Vậy khi nào mới theo đuổi được?"
"A..." Tô Lan Thi hừ nhẹ, "Xem biểu hiện đã."
"Hai ngày nay biểu hiện của anh không đủ tốt à?"
"Tốt chỗ nào?" Cô hỏi ngược lại.
Phó Hoành dùng lực đâm mạnh một cái, nói: "Cặc anh không làm em sướng à?"
Tô Lan Thi: "..."
Không đợi được câu trả lời của cô, hắn cũng không sốt ruột, cúi đầu tập trung đâm vào lỗ hồng, cố gắng khiến cô lên đỉnh lần nữa.
Nhưng vừa đâm được vài nhịp, liền nghe cô hỏi: "Vậy anh và Tô Ngọc, sau này vẫn phải duy trì quan hệ này sao?"
Phó Hoành không do dự, đáp: "Ban đầu định duy trì thêm một thời gian, công ty vừa vào tay anh, chưa đào tạo được thuộc hạ đắc lực." Nói đến đây, hắn dừng lại, cười: "Nhưng anh có em rồi."
Vốn dĩ hắn định đợi sự nghiệp ổn định mới đi tìm cô, bất kể cô có bạn trai hay không, đều phải cướp cô về tay.
Kết quả chưa kịp đi tìm, cô đã tự mình xuất hiện trước mặt hắn, không thể không nói, bọn họ có duyên với nhau.
"Anh sẽ nhanh chóng hoàn tất thủ tục ly hôn với Tô Ngọc."
Không ngờ giữa lúc làm tình lại bàn đến chuyện này, Tô Lan Thi mím môi, hỏi: "Cô ta chịu ly hôn không?"
"Có thỏa thuận tiền hôn nhân, không thành vấn đề."
Tâm trạng Tô Lan Thi lập tức vui vẻ hẳn lên, dù không để ý đến tình trạng hôn nhân của Phó Hoành, nhưng nghĩ đến việc hắn vì cô mà thay đổi kế hoạch, cô vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng đặc biệt muốn thứ gì, nhưng lúc này, cô lại cực kỳ muốn người đàn ông trước mắt, muốn thân thể hắn, muốn tình cảm của hắn, muốn hắn ở bên cô cả đời.
Nhưng Tô Lan Thi không nói gì, chỉ vươn tay ôm lấy cổ hắn, siết chặt, áp sát tai hắn thì thầm: "Địt em."
Hai chữ nhẹ nhàng nhưng như liều thuốc kích dục, khiến người đàn ông lập tức dục vọng bộc phát, dương vật cắm trong người cô cũng lập tức căng cứng hơn.
Phó Hoành cảm thấy, hồn mình sắp bị cô câu đi mất rồi.
CHƯƠNG 47: CHƠI GÌ ĐÓ KÍCH THÍCH
Vậy nên mới nói, đàn ông giỏi nhất là việc được voi đòi tiên, Tô Lan Thi bảo Phó Hoành địt cô, hắn liền như con sói đói, đè cô ra địt một trận dữ dội, rồi vẫn chưa thỏa mãn, lại dỗ dành cô, lục trong hộp ra một đoạn dây thừng đỏ mới tinh.
Tô Lan Thi trừng mắt nhìn hắn, nhưng tâm trạng đang rất tốt nên mặc kệ hắn bày trò.
Cô cũng khá thích cảm giác này, ánh mắt người đàn ông như lửa, nhìn chằm chằm vào cô, biểu cảm ấy như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Phó Hoành động tác rất nhanh nhẹn, chỉ vài cái đã cởi sạch quần áo trên người cô, để lộ ra thân thể trần trụi mềm mại như ngọc, sau đó mới cầm sợi dây thừng đỏ, từ từ quấn quanh cơ thể cô, buộc thành nút thắt hoàn hảo nhất.
"Thật đẹp." Hắn cảm thán.
Tô Lan Thi bị trói quỳ gối trên sàn, hai tay bị bẻ quặt ra sau lưng, bộ ngực căng tròn nâng cao, hai đầu núm đỏ ửng sưng phồng, vừa nhìn đã biết là bị hút nhiều, vô cùng dâm đãng.
Vì dưới chân có lót thảm dày, Phó Hoành không bắt cô đứng dậy, hai người lâu rồi không chơi trò này, hắn cũng không vội, định từ từ thưởng thức, chỉ sợ tiểu nữ nhân bước ra khỏi cửa lại quay mặt không nhận hắn là chủ nhân nữa.
Chủ nhân mà ra dáng như hắn bây giờ, thật quá mất mặt, Phó Hoành còn ngại tự nhận mình là S mạnh nhất giới BDSM nữa.
Hắn đứng dậy mặc lại quần áo, cài cúc áo sơ mi đến tận cổ, chỉ có điều cây cặc cương cứng trong quần vẫn lồi ra ngoài, theo nhịp cử động của hắn mà lắc lư, trông vô cùng khiêu dâm.
Phó Hoành thong thả bước đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên, nhìn xuống từ trên cao, nói: "Con chó cái lẳng lơ, có muốn ăn cặc không?"
Nói xong, hắn dùng dương vật cương cứng chạm vào khóe môi cô, nói: "Muốn thì thè lưỡi ra."
Hắn vốn luôn mang khí thế áp đảo, chỉ là thời gian gần đây để chiều chuộng cô nên cố tỏ ra yếu thế, giờ lại bung hết khí chất, trở lại thành S mạnh nhất ngạo nghễ như xưa.
Tô Lan Thi tim đập loạn nhịp, đàn ông như thế này quả thực quá cuốn hút.
Bị mê hoặc, cô ngoan ngoãn nghe lời, từ từ thè lưỡi ra, liếm lên đầu cặc ướt át của hắn.
Mùi đàn ông nồng đậm lập tức bùng nổ trong miệng cô.
Thấy cô từng chút từng chút liếm đầu cặc mình, người đàn ông cảm thấy buồn cười, cố tình trêu chọc, nắm cây cặc lắc lư lên xuống, dùng đầu khấc gõ nhẹ vào lưỡi cô.
Tô Lan Thi thè lưỡi dài, để mặc hắn gõ một lúc, rồi mới ngoan ngoãn há miệng, ngậm trọn đầu dương vật vào miệng, sau đó liếm láp như đang ăn kẹo mút.
Phó Hoành sung sướng hít một hơi, đỡ lấy đầu cô, nhẹ nhàng đẩy hông, để dương vật từ từ ra vào trong miệng cô.
"Đĩ cái, liếm cặc giỏi quá nhỉ." Hắn cười khen ngợi.
Cái miệng nhỏ của Tô Lan Thi bị nhét đầy ắp, không nói được gì, chỉ biết dùng mắt nhìn hắn, ánh mắt vừa nũng nịu vừa mê hoặc ấy khiến Phó Hoành càng thêm hưng phấn, vịn gáy cô, đâm mạnh hơn.
Sợ cô thật sự ngạt thở, Phó Hoành đâm vào miệng cô một lúc rồi rút ra, chất lỏng từ đầu dương vật hòa với nước bọt cô, kéo thành sợi tơ bạc dài.
Phó Hoành dùng tay lau chất lỏng trên khóe môi cô, bế cô ngồi lên đùi mình, chỗ lồng chim bị dây buộc mở rộng tự nhiên, đè chính xác lên cây cặc hắn, hắn cũng không vội đâm vào, vừa hôn cô vừa bóp lấy bộ ngực căng tròn, cây cặc cọ xát khe lồn cô từng nhịp, khiến chỗ ấy ướt nhẹp.
Đúng lúc hai người đang triền miên, mật ngọt ý hợp thì cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ, sau đó có người hô to bên ngoài: "Phó tổng, anh em biết anh đến quán bar chơi nên tìm tới đây rồi, mở cửa đi nào."
Phó Hoành bị quấy rầy lúc đang hứng, tràn đầy tức giận nhìn ra cửa phòng, định hét lên "Cút", nhưng chợt nghĩ ra trò chơi kích thích hơn, liền nhìn Tô Lan Thi nói: "Anh cho họ vào."
Tô Lan Thi nhíu mày, liếc nhìn thân thể trần trụi của mình: "Cứ như vậy?"
Phó Hoành lắc đầu, đi đến tủ lấy tấm chăn mỏng đắp lên người cô, cười nói: "Chúng ta chơi chút gì kích thích."
Tô Lan Thi trừng mắt nhìn hắn nhưng không ngăn cản, cô tin tưởng Phó Hoành, biết hắn sẽ không làm bậy, càng không để cô bại lộ trước mặt đám bạn.
Phó Hoành nới lỏng dây trói trên người cô một chút, để hai tay cô được tự do, lại bế cô ngồi lên đùi mình theo tư thế mặt đối mặt, dùng chăn che kín, xác định không hở hang mới cho người vào.
Mấy tên ‘hổ bằng cẩu hữu’ kia trước đây Tô Lan Thi cũng từng gặp, không xa lạ gì. Vừa vào thấy tình cảnh hai người, họ liền cười đầy ẩn ý: "Phó tổng, hôm nay chơi lớn thế à?"
Phó Hoành lấy điếu thuốc trên kệ châm lửa, hút một hơi rồi nói: "Các cậu chơi đi, đừng có nhìn chằm chằm vào tôi."
Câu nói này đúng là "lạy ông tôi ở bụi này", ngầm nói cho họ biết hai người đang làm chuyện ấy. Dù đã chuẩn bị tâm lý, Tô Lan Thi vẫn không nhịn được đỏ mặt, cuộn chặt trong chăn vùi vào lòng hắn.
Thấy người cầm đầu còn không nghiêm túc, những người khác càng không kiêng dè, vài câu xã giao xong liền gọi một đám bạn gái vào, uống rượu cười đùa ầm ĩ.
Tô Lan Thi gò má nóng ran, chẳng mấy chốc đã phát hiện một tay Phó Hoành luồn vào trong chăn, sờ đến chỗ ướt át giữa hai chân của cô xoa xoa, sau đó nắm lấy cặc thịt cứng ngắc, hướng vào cửa lồn đang chảy nước, chậm rãi đâm vào.
Tô Lan Thi cắn răng, nhỏ giọng hừ hừ.
CHƯƠNG 48: THAM QUAN (KỊCH TÍNH)
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng làm tình trước mặt nhiều người như vậy vẫn khiến Tô Lan Thi vô cùng xấu hổ, gương mặt đỏ ửng. Cô thu mình vào lòng Phó Hoành, thì thầm hỏi: "Có bị lộ không?"
"Không đâu." Phó Hoành khẽ cười. Điều hắn không nói là dù không lộ ra ngoài, nhưng tư thế và nhịp điệu rung lắc của hai người, người mù cũng biết họ đang làm gì.
Sự kích thích bất ngờ này lại khiến bản năng chiếm hữu của Phó Hoành được thỏa mãn chưa từng có. Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi người sẽ nhận ra rõ ràng rằng Tô Lan Thi là của riêng Phó Hoành, không ai có thể cướp đi.
Nghĩ vậy, dương vật đang chôn sâu trong người Tô Lan Thi bỗng phình to thêm một vòng.
Tô Lan Thi bị đầy ắp mà rên khẽ, không nhịn được ngước mắt nhìn hắn: "Anh làm gì?"
Phó Hoành nắm lấy cằm cô, cúi xuống hôn, rồi đẩy hông đâm sâu hơn vào bên trong, một lúc sau mới cười nói: "Anh thấy như vậy rất kích thích."
Khoái cảm từ sâu trong lồn lan ra, khiến cơ thể cô càng thêm mềm nhũn. Cô lim dim mắt, thì thầm trong lòng hắn: "Em thấy xấu hổ quá."
"Vậy anh đuổi họ đi?" Hắn hỏi.
Như vậy lại quá đáng, Tô Lan Thi lắc đầu: "Thôi, kệ vậy đi."
Chỉ là như thế, cô vẫn hơi e dè, dù bị địt sướng cũng không dám rên to, chỉ dám kìm nén tiếng rên nhỏ.
Cuối cùng ngay cả Phó Hoành cũng thấy gò bó, dứt khoát bế Tô Lan Thi lên, bỏ lại đám đông phía sau mà đi thẳng.
Tô Lan Thi còn chưa kịp mặc quần áo, đã bị người đàn ông cuốn trong chăn bế đi khắp nơi, cuối cùng đưa lên xe hắn, thẳng tiến về trung tâm thành phố.
Cô ngồi ở hàng ghế sau, nhìn cảnh đêm phồn hoa bên ngoài xe, hỏi: "Đây là muốn đi đâu?"
"Đến nơi sẽ biết."
Xe đi qua khu phố thương mại, tiến vào bãi đậu xe ngầm của tòa chung cư đắt đỏ. Tô Lan Thi lại bị hắn bế lên thang máy, bấm nút tầng cao nhất.
"Đây là... nhà của anh?" Tô Lan Thi hỏi.
Với thân phận như hắn, có nhiều bất động sản cũng không lạ.
"Ừ, khi không về biệt thự, anh đều ở đây."
Thang máy lên đến tầng cao nhất, khi bị bế ra ngoài, Tô Lan Thi mới phát hiện cả tầng này chỉ có một căn hộ duy nhất, thật quá xa xỉ.
Phó Hoành dùng vân tay mở khóa, vừa vào hành lang đã đặt Tô Lan Thi xuống, thuận tay giật tấm chăn trên người cô, ném lên kệ.
Tô Lan Thi giật nảy mình, cô vẫn đang trần truồng, trên người còn nguyên sợi dây thừng đỏ.
Chỉ thấy người đàn ông mở một cánh tủ, bên trong đặt mấy chiếc vòng cổ và dây xích hoàn toàn mới. Hắn thuận tay lấy ra một chiếc, nói với Tô Lan Thi: "Mới mua mấy hôm trước, vừa đúng lúc dùng đến."
Tô Lan Thi thấy buồn cười: "Anh chắc chắn em sẽ đến đây sao?"
"Chuyện sớm muộn." Hắn nói.
Dù cô không đến, hắn cũng sẽ trói cô tới.
"Anh đeo cho em?" Hắn thăm dò, dù sao quan hệ hai người chưa chính thức xác lập, hiện tại hắn vẫn phải xem sắc mặt em vợ.
"Tại sao phải đeo?" Tô Lan Thi hỏi ngược lại.
Suy nghĩ một lát, Phó Hoành nói: "Anh muốn dắt em đi tham quan nhà anh."
Tô Lan Thi không ngờ hắn lại đưa ra lý do như vậy, nhất thời mềm lòng, do dự một lúc rồi gật đầu: "Cũng được."
Phó Hoành nhếch mép cười, thấy vẻ mặt này của cô thật đáng yêu, trong lòng nghĩ: Chó con kiêu ngạo, hống hách cũng rất dễ thương.
Tim hắn đập nhanh hơn một chút, dù sao cũng lâu rồi chưa “dắt chó đi dạo”.
Động tác nhanh nhẹn cởi bỏ sợi dây đỏ trên người em vợ, Phó Hoành đeo vòng cổ vào chiếc cổ thon thả của cô, sau đó móc thêm sợi xích dài, hài lòng ngắm nghía một lúc rồi mới nói: "Đi nào, chó cái lẳng lơ, đi tham quan nhà đi."
Vì đã tự mình đồng ý, Tô Lan Thi không do dự nhiều, cúi người xuống tạo tư thế bò bốn chân.
Nhưng Phó Hoành không hài lòng, nhắc nhở: "Mông vênh cao lên chút, để anh nhìn thấy lồn dâm đãng của em."
Tô Lan Thi tim đập loạn xạ, nhanh chóng điều chỉnh tư thế, hạ thấp eo nâng mông lên, phô ra âm hộ vẫn còn ướt sũng đang chảy nước.
Người đàn ông lúc này mới vừa lòng dắt cô đi về phía phòng khách.
Vì góc nhìn thấp hơn, trần nhà trông cao vời vợi. Khi bò vào phòng khách, ấn tượng duy nhất của Tô Lan Thi là sự trống trải. Khắp nơi đều rộng rãi và vắng lặng, ít đồ đạc, trông lạnh lẽo không có dấu hiệu sinh hoạt.
Cô ngoảnh lại nhìn hắn, định mở miệng nói gì đó nhưng chợt nhớ ra thân phận hiện tại, liền đổi giọng: "Chủ nhân, anh thực sự sống ở đây sao?"
Hai chữ "chủ nhân" rõ ràng khiến Phó Hoành hài lòng, nụ cười trên môi hắn rộng hơn: "Ừ, sau này em cũng sẽ sống cùng anh ở đây."
Hắn dắt cô băng qua phòng khách, hướng về phía các phòng ngủ, nói: "Đi xem phòng ngủ."
"Em không thích nhà cửa lạnh lẽo." Cô nói.
Hắn bình thản đáp: "Em muốn sửa sang thế nào cũng được, anh không ý kiến."
"Thật à?"
"Tất nhiên, nếu em muốn sang tên, ngày mai anh sẽ cho người làm thủ tục."
Tô Lan Thi: "..."
Cô đang bị đàn ông giàu có bao nuôi sao?
Đột nhiên hắn dừng bước, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cô, nghiêm túc nói: "Chuyện nhà em phá sản, anh không kịp giúp đỡ, thực sự rất xin lỗi. Lúc đó anh chưa nắm nhiều quyền lực."
"Đâu phải lỗi của anh, anh không cần xin lỗi." Tô Lan Thi nói.
"Anh đảm bảo, sau này tuyệt đối sẽ không ai dám coi thường em nữa."
"Anh đảm bảo bằng cách nào?" Tô Lan Thi tò mò hỏi.
Hắn không do dự đáp: "Em có muốn đổi sang thân phận khác không?"
"Thân phận gì?"
"Làm Phó phu nhân thì sao?"
"Không hay, anh không phải đã có một Phó phu nhân rồi sao?" Tô Lan Thi cố ý chọc hắn.
"Cái kia là giả, em đến làm Phó phu nhân thật."
Cô ngập ngừng, tránh ánh mắt hắn, một lúc sau mới khẽ nói: "Để em suy nghĩ đã."
"Vậy em suy nghĩ nhanh lên, anh rất sốt ruột." Hắn trêu cô.
Tô Lan Thi bị trêu cười thành công, “phụt” một tiếng bật cười.
Phòng ngủ chính cũng trống rỗng, nhưng có cả một bức tường kính lớn nhìn ra trung tâm thành phố phồn hoa. Tô Lan Thi thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng chưa kịp thưởng ngoạn cảnh đẹp, cô đã bị Phó Hoành ép vào tường kính, địt một trận dữ dội.
CHƯƠNG 49: HAI CẶC CÙNG ĐỊT
Đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, dòng xe chạy như những con rồng lửa bơi đi. Tô Lan Thi chưa kịp ngắm kỹ ánh đèn muôn nhà dưới chân, cằm đã bị Phó Hoành nắm lấy, cưỡng ép xoay mặt lại hôn lấy hôn để.
Đôi môi ấm áp quấn quýt, phát ra tiếng nước bọt ướt át. Vì cô không tập trung, hắn trừng phạt bằng cách cắn nhẹ môi dưới của cô.
"Nhìn gì đó?" Hắn áp sát sau lưng, ép nửa trước người cô dính chặt vào tấm kính, bộ ngực căng đầy bị ép thành hai chiếc bánh thịt.
"Nhìn đèn, rất đẹp." Tô Lan Thi nói. Cô hiếm khi đứng từ độ cao như vậy ngắm nhìn thành phố, cảm giác rất mới lạ.
Môi Phó Hoành từ cằm cô dần di chuyển xuống, liếm lên vai, nghe vậy liền cười: "Vậy sao? Nhưng anh thấy không cảnh nào đẹp bằng em."
Không ai không thích được khen, Tô Lan Thi cũng không ngoại lệ. Cô cong môi cười nhẹ, mắt lấp lánh.
"Đẹp thế nào?" Cô đắc ý truy hỏi.
Phó Hoành đưa tay ôm chặt cô, nói khẽ: "Vạn nhà đèn đuốc cũng không bằng ánh sáng trong mắt em, em nói xem đẹp thế nào?"
Tô Lan Thi sững người, sau đó bật cười: "Vậy em đẹp quá rồi còn gì."
"Tất nhiên, là chó cái xinh đẹp nhất." Hắn nói, tay từ eo cô dần di chuyển xuống, sờ lên môi âm hộ, từ từ mơn trớn.
Dương vật vừa xuất tinh vẫn còn trong người cô nhanh chóng cương cứng trở lại, hắn lại bắt đầu đâm vào rút ra nhịp nhàng.
Dù vừa chơi quá đà khiến chân Tô Lan Thi vẫn còn mềm nhũn, cô vẫn hạ thấp eo nâng mông lên, hợp tác với tư thế doggy của đàn ông.
"Ưm..." Cô rên khẽ sung sướng, lồn thịt vừa lên đỉnh nhạy cảm siết chặt cây cặc, co bóp mạnh.
Phó Hoành bị siết đến nỗi hít vào một hơi, vỗ một cái vào mông căng tròn của cô: "Thả lỏng, em muốn kẹp đứt cặc của chồng à?"
"Anh đâu phải chồng em." Tô Lan Thi cãi lại.
Phó Hoành cười khẽ, không phản bác, trong lòng nghĩ sớm muộn gì cũng bắt em khóc gọi chồng.
Khoái cảm ma sát từ cơ quan sinh dục chiếm lấy dây thần kinh cảm giác của họ, hơi thở hai người dần dần dồn dập, cũng không nói chuyện phiếm nữa, một người đâm mạnh một người đón nhận, cùng rên lên vì sung sướng.
"Chó cái lẳng lơ, bị địt nhiều lần rồi mà lồn vẫn khít như vây." Vừa dùng cặc đâm vào điểm G, hắn vừa dùng tay mân mê hột le, tạo thêm nhiều kích thích cho cô.
Tô Lan Thi sướng đến nỗi híp mắt, cả người bị đâm đến mức cọ xát trên tấm kính mát lạnh.
"A... ưm... sướng quá..."
"Chó cái dâm đãng, thích bị cặc to địt lắm hả?"
"Thích... a, sâu quá..." Tô Lan Thi nằm ép trên kính, bên ngoài là màn đêm vô tận, không biết có ai tình cờ ngẩng đầu nhìn thấy cảnh tượng trác táng của họ không.
Phó Hoành đè cô địt một lúc, không vội xuất tinh, giữ nguyên tư thế doggy, ôm cô rời khỏi cửa kính, vừa đi vừa đẩy hông, địt cô hướng về phía giường lớn.
Tô Lan Thi cả người mềm nhũn, chỉ thở dốc và rên rỉ, căn bản không đi nổi, hoàn toàn dựa vào vòng tay ôm và cú thúc của người đàn ông phía sau mới tiến lên từng chút một.
Đến bên giường, Phó Hoành buông tay, Tô Lan Thi lập tức mềm oặt ngã lên giường, từng đợt khoái cảm nhấn chìm cô, khiến cô chìm đắm trong đó, không nghĩ được gì khác.
Khi người đàn ông đột ngột rút dương vật ra khỏi người cô, Tô Lan Thi khó chịu rên khẽ, giọng mềm mại: "Đừng đi..."
Phó Hoành vỗ nhẹ vào mông cô, cười nói: "Đợi chút bảo bối, anh đi lấy đồ chơi."
Nói xong, hắn trần truồng bước ra khỏi phòng.
Không đợi lâu, hắn lại xách một chiếc hộp bước vào. Tô Lan Thi liếc nhìn, nhận ra chiếc hộp này giống với hộp đạo cụ trong phòng VIP quán bar, chắc cũng chứa đủ loại đồ chơi.
Cô nằm ngửa trên chiếc giường mềm mại, tứ chi duỗi thẳng, thần thái thả lỏng. Dù Phó Hoành muốn chơi trò gì, cô cũng không lo lắng hay sợ hãi, bởi cô tin tưởng hắn, biết hắn chỉ mang lại cho cô khoái lạc, tuyệt đối không làm tổn thương cô.
Rồi cô thấy Phó Hoành lấy ra một chiếc máy rung còn niêm phong. Chiếc máy rung được chế tác tinh xảo, trông giống như thật, chỉ có điều kích thước tương đối nhỏ.
Người đàn ông mở bao bì, thử cảm giác cầm nắm, rồi cầm nó đi tới, nói với Tô Lan Thi: "Lồn em khít quá, nới rộng cho em một cút."
Tô Lan Thi thấy buồn cười: "Cái này còn nhỏ hơn cặc anh, nới lỏng thế nào?"
Phó Hoành không trả lời, chỉ cười với cô, rồi dùng máy rung cọ xát lên cửa lồn. Đợi khi máy rung đã ướt đẫm dịch thể của cô, hắn mới từ từ đẩy nó vào trong lỗ lồn.
"Ưm..."
Thứ kia tuy không quá to, nhưng nó vẫn có trọng lượng đáng kể, đặc biệt khi Phó Hoành bật chế độ rung, Tô Lan Thi không nhịn được mà rên lên.
Phó Hoành nắm chặt cán máy rung, đẩy vào kéo ra một lúc, thấy lỗ lồn của Tô Lan Thi đã tiết đủ nước, mới cầm dương vật của mình, men theo rìa máy rung, từng chút từng chút, dùng lực chen vào.
Khi Tô Lan Thi ý thức được hắn đang làm gì, không nhịn được mở to mắt: "Đừng, sẽ rách mất."
Hai cây cặc cùng lúc đâm vào lỗ lồn, khiến cô nghẹn ngào rên lên vì căng tức.
"Lồn dâm của em đàn hồi tốt thế, sao rách được?"
Phó Hoành dùng lực đẩy hông, từ từ đưa dương vật đâm vào. Khi hắn hoàn toàn tiến vào, cả hai cùng rên lên.
"A..."
"Ưm..."
CHƯƠNG 50: BẢO BỐI QUÝ GIÁ
Hai cây cặc cùng lúc đâm vào khiến lỗ lồn Tô Lan Thi căng phồng tới mức tối đa, miệng lồn bị mở rộng đến giới hạn, không còn chỗ để co bóp.
Vách thịt nhạy cảm không chỉ phải chịu rung động từ máy rung, mà còn cả ma sát từ dương vật Phó Hoành. Kích thích quá lớn khiến Tô Lan Thi không chịu nổi, mắt trợn ngược lên.
"A... a..."
Cô không thể tin nổi mình có thể ‘ăn’ hai cây cặc cùng lúc mà không bị rách.
"Có khó chịu không?" Phó Hoành hỏi. Dù thích trò huấn luyện nhưng hắn không ưa quá đà, nếu đối phương khó chịu hắn sẽ dừng ngay, huống chi là người phụ nữ hắn trân quý, tất cả đều vì sự sung sướng của cô.
Tô Lan Thi thích nghi dần với cảm giác đầy ắp này, dù căng tức nhưng không đến mức khiến cô đau đớn.
Những gì người đàn ông này thích, miễn không quá khó chịu, cô đều sẵn sàng hợp tác.
Kỳ thực Phó Hoành mới là người khó chịu hơn. Lồn vốn đã chật khít, hai cây cùng vào càng siết chặt khiến hắn hơi đau. Thêm máy rung không ngừng chạm vào thân cặc, ma sát khiến hắn suýt xuất tinh mà chưa kịp đâm.
Quả thực là thời khắc khảo nghiệm tôn nghiêm đàn ông của hắn.
Đợi Tô Lan Thi hoàn toàn thích nghi, cô khẽ thúc giục: "Anh cử động đi."
Phó Hoành một tay giữ máy rung, một tay đỡ eo cô, bắt đầu đâm vào rút ra chậm rãi. Không gian chật hẹp khiến mỗi lần đều phải dùng lực ép vào, ma sát giữa hai cây cặc càng dữ dội.
"A... a..."
Tiếng rên của Tô Lan Thi mềm mại hơn bình thường, như bị chơi đùa đến kiệt sức. Mỗi lần hắn đâm vào cô lại rên khẽ, nhịp nhanh chậm theo hắn, khiến Phó Hoành tim đập loạn xạ.
Khi cúi xuống hôn cô, bụng hắn vô tình đẩy tay cầm máy rung vào sâu hơn, khiến Tô Lan Thi rên lên.
Cô nhỏ giọng phàn nàn: "Sắp bị anh làm chết rồi."
Phó Hoành cười khẽ, hôn lên khóe môi cô: "Anh không nỡ."
Miệng nói không nỡ nhưng hông lại địt mỗi lúc một mạnh, thậm chí điều khiển máy rung và dương vật khi cùng vào cùng ra, khi so le đâm vào, khiến Tô Lan Thi lên đỉnh liên tục, cổ họng khản đặc.
Ma sát dữ dội khiến lồn tiết ra dịch thể ồ ạt như tiểu không tự chủ, làm ướt đẫm đùi cả hai.
"Chó cái lẳng lơ, bị hai cây cặc đâm có sướng không?"
"Sướng... sướng quá... a..."
"Sau này anh dùng hai cây cặc địt em mỗi ngày, có được không?" Hăn lại hỏi.
Tô Lan Thi mặc dù sướng chết rồi, vẫn đủ tỉnh táo, thở hổn hển nói: "Không... không được, lồn em sẽ bị địt giãn mất."
"Em khít như vậy, giãn chút cũng không sao."
"Không muốn... a..."
Thấy cô không mắc bẫy, hắn chỉ cười không nói gì thêm. Dù sao họ còn cả tương lai, có thể từ từ dỗ dành.
Cường độ cao khiến lỗ lồn nhạy cảm không chịu đựng được lâu. Khi lên đỉnh, toàn thân Tô Lan Thi run rẩy như bị điện giật, âm đạo siết chặt lấy dương vật.
Phó Hoành không ngờ cô có thể siết chặt đến vậy, nhất thời không trụ được, khoái cảm dâng lên từ thắt lưng, tinh dịch đặc sệt phun ra từng đợt.
Một lúc sau, căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở gấp.
Cơn cực khoái đến bất ngờ khiến cả hai choáng váng, ôm nhau hồi lâu không nhúc nhích.
Mãi sau mới nghe Phó Hoành khàn giọng nói: "Hai cây cùng lúc địt kích thích hơn."
Tô Lan Thi liếc nhìn hắn, chẳng buồn đáp lại.
Dù đâm vào sướng nhưng khi rút máy rung và dương vật ra, Tô Lan Thi vẫn hơi đau đớn. Cửa lồn theo bản năng siết chặt, muốn rút hai thứ ra phải dùng chút lực.
Tô Lan Thi vốn đã mềm nhũn người, bị rút ra xong liền nằm bẹp trên giường không động đậy.
Cuối cùng Phó Hoành bế cô đi tắm bồn, dọn dẹp giường xong lại bế cô trở lại nằm nghỉ, chăm sóc như một bảo bối quý giá.
Cảm giác muốn nâng niu một người thật kỳ lạ. Phó Hoành trước giờ chưa từng thể nghiệm qua. Trước đây hắn ỷ vào chút vốn liếng mà cao cao tại thượng, xem bạn tình như đồ chơi, chơi chán liền vứt, chưa từng lưu luyến.
Nhưng giờ nhìn bảo bối quý giá trên giường này, nhẹ quá sợ cô không sướng, mạnh quá lại sợ cô đau, chỉ muốn nhét cô vào túi mang theo khắp nơi.
Trước kia hắn khinh thường chuyện yêu đương, giờ mới thấy tình yêu thật tuyệt vời, khiến thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái.
Tô Lan Thi thả lỏng nằm trên giường, bị ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông nhìn mà nổi da gà, liền cảnh giác: "Em đau lắm, anh phải cho em nghỉ, không được làm nữa."
Phó Hoành cười tươi hơn, đưa tay ôm cô vào lòng, hôn lên tóc mai, nói: "Anh biết rồi, không quậy em nữa, mau ngủ đi."
Tô Lan Thi tìm được tư thế thoải mái trong lòng hắn, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Comment