Đọc novel Chapter 51-60 tiếng Việt mới nhất trên тrυyện•ѕắc. Novel Mặt nạ tiếng Việt luôn được cập nhật trên тrυyện•ѕắc. Luôn luôn cập nhật đầy đủ novel tại đây. Xem các truyện novel тrυyện•ѕắc tại menu Danh Sách Truyện
NẾU BẤT KỲ HÌNH ẢNH NÀO BỊ HỎNG HOẶC KHÔNG TẢI ĐƯỢC SAU KHI LÀM MỚI, VUI LÒNG BÁO CÁO CHO [Dâm Mộng]
CHƯƠNG 51: CAMERA
Sau đó, Tô Lan Thi dọn về căn hộ của Phó Hoành. Thực ra căn hộ nhỏ cạnh trường cũng khá tiện nghi, nhưng Phó Hoành chê nhỏ, không thoải mái chơi đùa, nên dỗ dành cô chuyển về căn hộ cao cấp này.
Dù sao hắn cũng đưa đón hàng ngày, Tô Lan Thi cũng thấy thoải mái, chỉ tốn chút thời gian di chuyển.
Khi biết căn hộ nhỏ kia là thuê, Phó Hoành còn xúi cô trả phòng, nhưng Tô Lan Thi thực sự thích nơi đó, kiên quyết không chịu, còn định gia hạn hợp đồng. Cuối cùng Phó Hoành mua luôn căn hộ, biến nó thành lãnh địa riêng của cô.
"Sau này nếu anh làm em giận, em sẽ về đây ở, đến khi hết giận thì quay lại." Tô Lan Thi đã nói với Phó Hoành như vậy.
Phó Hoành cảm thấy mình tự đào hố chôn mình.
"Được thôi, em vui là được." Để cô ở thoải mái hơn chút khi giận dỗi, hắn còn đề nghị cải tạo lại căn hộ.
Thế là suốt thời gian dài sau đó, Tô Lan Thi buộc phải sống tại penthouse của hắn. Đúng là đàn ông lắm mưu nhiều kế.
Sống tại căn hộ, Tô Lan Thi không quan tâm chuyện của Tô Ngọc nữa, cũng không hỏi Phó Hoành bao giờ ly hôn. Cô thực sự không để bụng chuyện này, nếu có để bụng thì đã không dễ dàng ăn nằm với hắn ngay từ đầu.
Thân phận anh rể - em vợ càng khiến trò chơi thêm phần kích thích.
Tô Lan Thi không bận tâm, ngược lại Phó Hoành lại khó chịu. Hắn cho rằng thái độ phóng khoáng của cô chứng tỏ cô không coi trọng hắn, không đủ yêu hắn, chỉ mình hắn là đang cố gắng một phía. Lời lẽ này khiến Tô Lan Thi bật cười.
Chưa kịp tranh luận rõ ràng, Phó Hoành đã phải đi công tác xa vì công việc, hơn một tuần không về.
Nhưng không có hắn ở nhà quấy rầy, Tô Lan Thi cảm thấy như được nghỉ ngơi, có thể tập trung học tập chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng sắp tới. Vì thế, cô thậm chí không nghe video call của hắn, chỉ nhắn tin qua lại.
Mãi cho đến tối hôm thi xong, Tô Lan Thi mới nhận video call của hắn, lúc đó cô vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm thì chuông reo.
Liếc nhìn cơ thể chỉ quấn khăn tắm, cô không do dự bấm nhận cuộc, câu đầu tiên là: "Anh lại nhìn trộm em." Cô đã biết từ lâu hắn lắp nhiều camera khắp căn hộ để thỏa mãn sở thích đặc biệt.
Ở đầu dây bên kia, bị bắt quả tang nhưng hắn không chút áy náy, bật cười nói: "Anh cũng vừa về khách sạn, tình cờ mở camera thì thấy cảnh ‘mỹ nhân xuất dục dồ’." Vừa nói hắn vừa cởi cúc áo sơ mi.
Tô Lan Thi trừng mắt, đặt điện thoại lên giá đỡ, lấy máy sấy tóc ra sấy. Người đàn ông kiên nhẫn ngồi trên sofa, lặng lẽ đợi cô sấy xong.
"Anh còn tưởng trước khi anh về, em sẽ không nghe điện thoại của anh." Hắn nói.
Tô Lan Thi cười với camera: "Dù sao anh cũng có thể xem em qua camera khác, cần gì phải gọi video?"
Thấy tâm trạng cô khá tốt, hắn hỏi qua loa: "Tối nay chơi không?"
Tô Lan Thi giả vờ ngây ngô: "Chơi gì?" Ánh mắt Phó Hoành tràn đầy hứng khởi: "Vào căn phòng đó chơi cho anh xem." Căn phòng hắn nhắc đến chính là ‘phòng tình thú’ hắn thiết kế riêng, quả là đã dốc hết tâm tư để chơi đùa với Tô Lan Thi.
Tô Lan Thi tim đập nhanh hơn, nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, cầm điện thoại rời phòng ngủ chính, đi qua phòng khách đến một căn phòng khác. Khi mở cửa phòng tình thú, thứ đầu tiên đập vào mắt là chiếc lồng sắt khổng lồ chiếm một phần tư diện tích phòng.
Đó là chiếc lồng chó Phó Hoành làm cho con đĩ chó cái của hắn. Thực tế chỉ khi chơi trò này, Tô Lan Thi mới vào trong đó ở một lúc.
Tô Lan Thi nhìn quanh một vòng, đứng cạnh lồng hỏi cố ý: "Anh rể, anh muốn xem gì?"
Bên kia video, yết hầu Phó Hoành lăn tròn, không nhịn được cởi thêm hai cúc áo. Dù cô chưa làm gì, dương vật trong quần hắn đã cương cứng.
Đồ yêu tinh!
"Cởi khăn tắm ra, đeo vòng cổ vào." Hắn bắt đầu ra lệnh, sau đó mở máy tính bảng, kích hoạt hệ thống camera trong phòng. Chẳng mấy chốc, cơ thể Tô Lan Thi xuất hiện trên nhiều màn hình nhỏ, góc rộng góc hẹp đủ cả.
Sau thời gian dài chung sống, hai người đã hiểu ý nhau. Tô Lan Thi không làm bộ làm tịch, đặt điện thoại gọn ghẽ rồi mở tủ lớn cạnh tường. Bên trong đủ loại đồ chơi tình dục được phân loại cẩn thận. Dù xem bao lần, cô vẫn không khỏi choáng ngợp.
Dựa theo sở thích của mình, Tô Lan Thi chọn chiếc vòng cổ đỏ viền vàng và sợi xích vàng ròng. Tiếc là hôm nay không có chủ nhân cầm dây xích.
Đến trước gương, Tô Lan Thi cởi bỏ khăn tắm, đứng trần truồng trước gương tự đeo vòng cổ. Ngay trên gương là camera nhỏ với đèn đỏ nhấp nháy, chứng tỏ hắn đang theo dõi cô qua đó.
Phó Hoành phía bên kia phóng to một khung hình trên máy tính bảng, thấy người phụ nữ hoàn toàn khỏa thân đang đứng trước ống kính, thong thả tự đeo vòng cổ. Nhìn kỹ, ánh mắt cô xuyên qua camera nhìn thẳng vào hắn, đầy thách thức trắng trợn...
CHƯƠNG 52: MỆNH LỆNH
"Đồ đĩ nhỏ, mấy ngày không bị địt, lồn ngứa rồi phải không?" Giọng Phó Hoành vang lên từ camera, hơi méo tiếng nhưng càng thêm quyến rũ.
Tô Lan Thi mắt lá liễu đưa tình, thè lưỡi liếm môi: "Ngứa lắm, anh rể đến địt em đi..." Sau kỳ thi, cơ thể cô thực sự nhớ hắn, việc lộ diện trước ống kính khiến lồn cô ướt nhẹp, đùi đẫm nước.
"Giờ chưa địt được, dùng máy rung trước đi."
Tô Lan Thi đeo xong vòng cổ, quỳ bò lên thảm mềm, hạ thấp eo vểnh mông lên, tạo dáng chó cái lẳng lơ chuẩn chỉ, lắc lắc mông hỏi camera: "Chủ nhân, em có đẹp không?"
"Đẹp, ngoan, đi lấy máy rung ra cắm vào." Giọng Phó Hoành đầy cười cợt, ra lệnh tiếp.
Tô Lan Thi không đứng dậy, giữ nguyên tư thế bò về phía tủ. Camera ghi lại toàn bộ động tác bò của cô, truyền trực tiếp tới máy tính bảng của Phó Hoành. Nhìn cặp mông căng tròn lắc lư cùng lỗ lồn đỏ ửng chảy nước, hắn mắt dán chặt vào màn hình, tay không nhịn được ấn lên chỗ căng phồng trong quần, dương vật cứng đơ đau nhức.
"Càng ngày càng đĩ."
Sàn trải thảm dày nên bò không khó chịu, Tô Lan Thi thong thả bò tới tủ, đứng lên mở ngăn kéo đựng máy rung, lấy ra hai cây cặc mô phỏng to đùng.
Nhìn thứ đồ chơi dâm đãng này, hơi thở cô gấp gáp, lồn nhỏ giữa hai chân co bóp liên hồi, dâm thủy chảy thành dòng.
Khi cô mở túi niêm phong, định đâm thẳng vào lồn, Phó Hoành ngăn lại: "Bò vào lồng, còng tay vào rồi hẵng đâm."
Lúc này Tô Lan Thi đã hứng tình, lồn đỏ khát khao dương vật, nghe lệnh liền nhanh nhẹn bò vào lồng sắt, tự còng hai tay.
Dây xích dài vẫn cho phép cô cử động tay thoải mái, hơn nữa cả còng tay lẫn máy rung đều điều khiển từ xa, quyền chủ động vẫn nằm trong tay Phó Hoành.
"Đói khát đến thế à?" Phó Hoành cười hỏi.
Tô Lan Thi không thèm đáp, ngồi đối diện camera trong lồng, mở rộng hai chân phô bày lỗ lồn ướt đẫm, từ từ đưa cặc giả to đùng vào trong lồn.
Lồn đã đủ ướt nên máy rung nhanh chóng vào sâu tận đáy. Đến lúc này, cô mới rên lên khoái cảm: "Ưm a..."
Nhưng sau khi lấp đầy, máy rung lại im lìm bất động. Tô Lan Thi không nhịn được nắm tay cầm, đẩy vào kéo ra vài nhịp vẫn không thỏa mãn.
Cô ngước nhìn camera, giọng khàn đặc: "Anh rể... bật máy rung lên đi..."
"Nói gì đó dễ nghe đi." Người đàn ông thong thả nói.
"Anh rể…” Giọng cô đầy nũng nịu, "Ừm..." Suy nghĩ một chút, cô lại đổi cách xưng hô: "Chồng ơi, chồng bật lên đi mà..."
Hai tiếng "chồng ơi" khiến tim Phó Hoành tan chảy, hắn hài lòng bật công tắc máy rung.
"O o o..." Tiếng rung vang lên từ lỗ lồn, Tô Lan Thi giật mình như bị điện giật, toàn thân run rẩy rên rỉ lớn hơn.
"A... a... sướng quá..."
Cô vặn vẹo eo, mở rộng hai chân để mặc máy rung quấy phá bên trong, miệng không ngừng gào thét "chồng ơi" trong vô thức.
Phó Hoành nhìn người phụ nữ dâm đãng trên màn hình, yết hầu lăn tròn, không nhịn được gõ vách ngăn ra hiệu tài xế lái nhanh để hắn sớm về nhà địt con chó cái nhỏ của mình.
Tô Lan Thi tựa người trong lồng, cơ thể run rẩy vì khoái cảm, tiếng rên rỉ không ngừng.
"Bảo bối, đừng ngồi đó, bò đi." Người đàn ông lại thông qua mic chỉ huy cô.
Dây xích trên còng tay đủ dài để cô thoải mái bò trong lồng, tiếng xích leng keng càng thêm kích thích.
Tô Lan Thi bị máy rung địt đến mềm nhũn, động tác trở nên chậm chạp, vừa rên rỉ vừa bò qua lại trong lồng, sướng đến ý thức mơ hồ.
Đột nhiên, đèn phòng tắt ngóm, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Tô Lan Thi giật mình, mắt chưa kịp thích nghi bóng tối, chỉ thấy một màn đen kịt trước mặt.
"Anh rể..." Cô theo bản năng gọi.
Nhưng dường như cả đèn camera cũng tắt. Tô Lan Thi hoang mang, mất điện chăng?
Rồi cô nghe thấy tiếng động bên ngoài, như có kẻ đột nhập. Định gọi anh rể nhưng nhớ hắn đang công tác, lập tức ngậm miệng, tim đập thình thịch.
Khi chưa kịp hiểu tình hình, cửa phòng bị đẩy ra. Trong bóng tối, một bóng đen từ từ tiến vào. Người đó dường như phát hiện ra cô trong lồng ngay lập tức, bước thẳng tới.
"Đừng, đừng lại gần!"
Ngay lập tức miệng cô bị bịt chặt. Tô Lan Thi giãy giụa điên cuồng, muốn thoát khỏi sự khống chế nhưng hoàn toàn bất lực. "Ư ư ư..."
Chiếc máy rung trong người bị rút ra thô bạo, thay vào đó là dương vật nóng hổi liền đâm thẳng vào...
"Ưm ưm..."
CHƯƠNG 53: CỰC KHOÁI
Dương vật nóng hổi vừa đâm vào, Tô Lan Thi lập tức nhận ra đối phương là Phó Hoành, nỗi hoảng sợ tiêu tan hơn nửa, chợt hiểu ra hắn đang chơi trò tình thú với mình. Hôm nay là trò cưỡng hiếp sao?
Tô Lan Thi không vạch trần, mà diễn theo rất nhập vai, giãy giụa càng dữ dội hơn: "Ưm ưm... Không, đừng..."
Càng giãy giụa, người đàn ông dường như càng hưng phấn, cây cặc trong lỗ lồn lập tức phình to thêm. Như đói khát từ lâu, dương vật vừa vào đã đâm nhanh không ngừng.
May mà trước đó Tô Lan Thi dùng máy rung làm ướt mềm lồn, nên hắn mới vào dễ dàng thế.
“A... ư ư..."
Tô Lan Thi nhanh chóng lên đỉnh, người mềm nhũn nhưng vẫn giả vờ giãy giụa, chỉ là diễn quá lộ liễu, dù sao cô cũng không phải diễn viên.
Trong bóng tối, bỗng vang lên tiếng cười khẽ của đàn ông: "Đồ đĩ nhỏ, bị cưỡng hiếp mà cũng sướng như vậy à?"
Vừa nói hắn vừa buông tay bịt miệng cô.
Tô Lan Thi bắt đầu rên khẽ: "Ưm... a..."
"Xem ra là thật sự sướng."
"Ưm a... anh nhanh lên... a... sâu quá..." Cô nhấc chân quặp lấy eo đàn ông, vặn mình đón nhận từng cú đâm.
Trong bóng tối vang lên âm thanh "bốp bốp" đều đặn.
"Sao nhận ra anh?" Người đàn ông tò mò, lúc nãy hắn không hề lên tiếng.
"Anh đâm vào là em biết ngay... em quen cặc của anh rồi..."
"Chà chà..." Tiểu yêu tinh.
Hắn nắm cằm cô, hôn dữ dội lên môi, Tô Lan Thi cũng thè lưỡi đáp lại, hai chiếc lưỡi quấn quýt.
Kết thúc nụ hôn, cả hai đều thở gấp.
Người đàn ông rút từ túi chiếc điều khiển nhỏ, bật lên, đèn phòng lại sáng.
Tô Lan Thi nheo mắt nhìn hắn vẫn mặc vest chỉnh tề, chỉ vội mở khuy quần rút cặc ra.
"Xem ra anh cũng sốt ruột lắm." Tô Lan Thi trêu chọc hắn.
"Hết cách, con chó cái của anh quá quyến rũ." Phó Hoành áp môi cô cười khẽ, hôn lên khóe miệng hỏi: "Mấy ngày không gặp, có nhớ anh không?"
Tô Lan Thi vặn eo, lỗ lồn siết chặt cây cặc, hỏi ngược: “Anh thì sao? Có nhớ em không?"
Phó Hoành ngập ngừng, tim đập thình thịch, hắn ho nhẹ che giấu, giọng khàn đặc: "Nhớ lắm."
Tô Lan Thi ngước nhìn, ánh mắt đầy ý cười: "Em cũng nhớ anh... anh rể..."
"Nhớ người anh, hay là nhớ cặc anh?"
"Nhớ cả hai." Cô lại vặn mình, nhỏ giọng thúc giục: "Anh nhanh lên."
"Đồ chó cái đĩ." Xa cách lâu ngày, cơ thể cả hai đều vô cùng đói khát, không thể từ từ tán tỉnh. Phó Hoành không chơi trò nữa, đỡ eo Tô Lan Thi, hông đẩy nhanh liên hồi, cây cặc thô to ra vào lỗ hồng đỏ ửng.
Lỗ thịt ướt át để mặc hắn thao túng, nước lồn chảy ròng ròng, âm thanh dâm đãng vang lên.
"A... a..." Khoái cảm không ngừng công kích thần kinh Tô Lan Thi, toàn thân cô run rẩy, bám chặt lấy cơ thể người đàn ông, theo nhịp điệu của hắn mà không ngừng chuyển động.
"Ưm ưm a..." Lỗ lồn trống rỗng nhiều ngày cuối cùng cũng được thỏa mãn, cảm giác được lấp đầy vô cùng hạnh phúc, Tô Lan Thi ôm bả vai Phó Hoành, thè lưỡi liếm nhẹ cằm đầy râu của hắn, khen ngợi dịu dàng: "Chồng ơi, anh giỏi quá..."
Cây cặc vốn đã cứng rắn của Phó Hoành lập tức phình to thêm, tốc độ nắc càng nhanh hơn, "Bảo bối, hôm nay sao ngoan thế?"
"Anh không thích à?"
Phó Hoành ngậm môi dưới của cô hút nhẹ, "Rất thích."
Hắn thích sự không ngoan của cô, cũng thích sự ngoan ngoãn dịu dàng, chỉ cần là cô, hắn đều thích, thích đến mức đau lòng. Tình yêu tràn đầy biến thành ngọn lửa dục vọng mãnh liệt, khiến hắn ôm chặt lấy người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, điên cuồng tiếp tục địt.
"Bốp bốp bốp..."
"A a a... a a..." Tô Lan Thi cảm thấy mình sắp bị đâm tan rã, rung lắc đến mức tầm nhìn mờ đi, mọi giác quan đều dồn về nơi giao hợp dưới chân, khoái cảm dữ dội khiến cô không nhịn được mà trợn trắng mắt.
"Ưm a... sướng quá..."
Khi cực khoái ập đến, Tô Lan Thi thậm chí có cảm giác như linh hồn thoát xác. Phó Hoành cũng không cố kìm nén, khi cảm nhận lồn cô bắt đầu co bóp dữ dội, hắn đâm sâu và mạnh liên tục mấy chục nhịp rồi phóng tinh dịch đặc quánh vào trong cơ thể cô.
"A a a..."
"Ưm..."
CHƯƠNG 54: LÀM BẨN
Thời gian xa cách, tính đủ cũng chưa tới một tuần, nhưng cơn khát nhớ khiến cả hai đều không thể chống cự. Một khi đã ôm lấy nhau thì không thể rời xa. Hai cơ thể bốc lửa áp sát vào nhau, rồi là những cái ôm, nụ hôn và những lần địt không ngừng nghỉ.
Khi Tô Lan Thi được Phó Hoành bế vào phòng tắm, cô tưởng cuộc ái ân đã đến hồi kết. Tắm rửa xong, cô có thể lên giường ngủ một giấc ngon lành. Nhưng không ngờ, đó chỉ là khúc dạo đầu của đêm dâm đãng.
Phó Hoành dù vừa đi đường xa về nhưng tinh lực vvô cùng dồi dào. Hắn đặt cô vào đủ tư thế dễ địt, tự biến mình thành cỗ máy không ngừng nghỉ, liên tục ra vào lồn lẳng lơ của cô mà không có ý định dừng lại.
Trò chơi kéo dài đến tận nửa đêm. Sau lần lên đỉnh cuối cùng, Tô Lan Thi kiệt sức ngủ thiếp đi. Chưa ngủ được bao lâu, trong mơ màng, cô lại bị Phó Hoành địt cho tỉnh giấc, chưa kịp mở miệng đã rên lên giọng khàn đặc.
"Bảo bối, tỉnh rồi?"
"Phó Hoành, anh có phải con người không vậy!" Địt lâu thế mà không kiệt sức sao?
Phó Hoành cười khẽ, dỗ dành: "Chỉ lần này nữa thôi, xong là nghỉ."
Tô Lan Thi ngước nhìn cửa sổ rèm không kéo kín, bầu trời bên ngoài đã lờ mờ sáng. Hắn địt cả đêm sao?
"Bảo bối, sau này chúng ta không bao giờ xa nhau nữa, được không?" Sống mấy chục năm, đây là lần đầu hắn hiểu cảm giác "quy tâm tự tiễn". Chỉ xa nhau vài ngày mà không chịu nổi nỗi nhớ, điều này hắn không lường trước được.
"Vậy sau này anh đi công tác thì sao?" Tô Lan Thi hỏi.
"Hoặc em đi cùng anh, hoặc anh không đi." Hắn nói chắc nịch.
Tô Lan Thi muốn cười, không ngờ Phó tổng khi yêu lại trở thành kẻ "đầu óc chỉ có tình yêu".
Bề ngoài tỏ vẻ chê bai nhưng trong lòng cô ngọt ngào. Dù sau này hai người có đi đến đâu, chỉ cần nhìn cách hắn không thể sống thiếu cô lúc này, cô cũng sẵn sàng yêu hắn một lần say đắm.
Không nhìn tương lai, không màng hậu quả, chỉ đơn thuần vì người đàn ông này, cô cũng vui lòng.
Hậu quả của kiệt sức là hai người ôm nhau ngủ đến tận chạng vạng.
Tô Lan Thì phát hiện, trước khi ngủ cô nhìn thấy bầu trời là tờ mờ sáng, kết quả ngủ một giấc dậy, trời vẫn là tờ mờ sáng.
"Phó Hoành..." Cô đẩy người đàn ông đang ôm chặt mình, cử động mới phát hiện dương vật quấy rầy vẫn cắm ở trong lồn, chưa từng rút ra.
Phó Hoành bị đẩy liền tỉnh táo, giọng khàn đặc: "Bảo bối, sao thế?"
"Em đói bụng." Làm tình cả đêm, ngủ cả ngày, giờ cô đói đến mức da bụng dính vào xương.
Phó Hoành quệt mặt cho tỉnh táo, lấy điện thoại ra giọng lười biếng: "Gọi đồ ăn trước đã, mai anh dẫn em đi ăn ngon."
Tô Lan Thi không phản đối, miễn là lấp đầy bụng đói càng nhanh càng tốt.
Cô ngáp dài, định ngủ thêm chút trước khi đồ ăn đến. Nhưng chưa kịp trở mình, người đàn ông đã đè lên người cô.
Tô Lan Thi: "...Anh làm gì?"
"Trước khi đồ ăn đến, tranh thủ làm thêm lần nữa." Nói rồi hắn đẩy hông, đâm sâu hơn cây cặc vốn đã nằm trong lỗ hồng.
"Thời gian gọi đồ ăn mà anh cũng cương lên được à?" Tô Lan Thi bực bội.
"Ừ, lồn em cứ siết chặt cặc anh, không cương cũng không được."
"Anh có thể rút ra."
"Không được, của anh đã mọc trong đó rồi, rút không ra đâu."
"Cút... a a..." Lời cô còn chưa nói xong, hắn đã nắm eo cô, điên cuồng đâm vào. Lỗ lồn vốn nhạy cảm bị cây cặc cọ xát, khoái cảm ập đến tức thì.
Tô Lan Thi định nói thêm gì đó, nhưng những cú đâm của đàn ông quá dữ dội. Vừa mở miệng, cô đã rên rỉ không thành tiếng.
"Ưm... ưm a..."
Người đàn ông này sao không biết đủ vậy!!!
Có lẽ vì làm quá nhiều lần, cơ thể không chịu thêm kích thích. Sau một trận địt mạnh của Phó Hoành, Tô Lan Thi nhanh chóng lên đỉnh. Cô như con bạch tuộc bám chặt lấy hắn, toàn thân run rẩy dữ dội.
Cái lồn lẳng lơ co bóp mạnh khi lên đỉnh, siết chặt lấy cặc thịt to lớn.
Phó Hoành bị siết đến nghẹn ngào, lỗ sáo phun ra dòng tinh dịch loãng. Đêm qua xuất tinh quá nhiều, giờ vẫn chưa hồi phục.
Tô Lan Thi cảm nhận hắn chỉ phun ra chút ít, không nhịn được cười: "Sao? Bị vắt khô rồi à?"
Đôi mắt đẹp của cô đầy vẻ đắc ý, vừa đáng yêu vừa ranh mãnh.
Phó Hoành hít sâu, cắn vào môi dưới cô hút mạnh, như trả thù.
Ngay lập tức, Tô Lan Thi cảm nhận dòng nước ấm mạnh mẽ phun thẳng vào tử cung. Và dòng nước này phun không ngừng.
Tô Lan Thi trợn to mắt, nhận ra đó là nước tiểu của hắn, giận dữ giãy giụa.
"Á! Chăn của em!!!"
Đây là bộ chăn ga cô thích nhất, vừa thay chưa lâu đã bị hắn làm bẩn!!!
CHƯƠNG 55: ĐEO BÁM
Tô Lan Thi lần đầu tiên chứng kiến một người đàn ông có thể đeo bám đến mức nào. Hai ngày nghỉ ở nhà, lúc nào cũng dính lấy cô vẫn chưa đủ, đến lúc đi làm còn nhất định phải mang cô theo, thật quá đáng.
Sáng thứ Hai cô không có tiết, định ngủ đến trưa mới dậy, bởi đêm qua hai người làm tình đến hơn 2 giờ sáng, cô quá mệt không thể dậy nổi. Nhưng Phó Hoành sáng sớm đã bới cô ra khỏi chăn, nói sẽ đưa cô cùng đi làm.
Tô Lan Thi muốn điên lên. Cô không muốn đi, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn bế vào nhà tắm vệ sinh, rồi lôi vào phòng thay đồ mặc quần áo đi ra ngoài. Chiếc váy cũng do chính tay hắn chọn.
Kháng cự vô ích, cô đành để mặc hắn. Nhưng đến lúc mặc quần lót, Phó Hoành lại giật đi, nói chỉ cần mặc váy thôi, dù sao cũng phải cởi ra.
Tô Lan Thi tức nghẹn. Hai ngày ở nhà, phần lớn thời gian cô không mặc gì, giờ ra ngoài còn không cho mặc nội y. Người đàn ông này đúng là biến thái.
Nhưng cô không đấu lại hắn, cuối cùng đành mặc váy không nội y, để lộ vùng kín ngồi lên xe.
Phó Hoành đi làm có tài xế đưa đón. Vừa lên xe, hắn liền kéo tấm ngăn lên, biến hàng ghế sau thành không gian kín.
Tô Lan Thi nhìn dáng vẻ đó của hắn, biết ngay hắn muốn gì, không nhịn được đảo mắt.
Giây tiếp theo, bàn tay hắn luồn vào váy cô.
Hai ngày qua làm tình quá nhiều, cơ thể cô cực kỳ nhạy cảm. Tay hắn vừa chạm vào lồn, Tô Lan Thi đã có cảm giác.
Lồn nhanh chóng ướt át, tiết ra chất nhờn dính. Không có quần lót thấm hút, hắn sờ là nước dính đầy tay.
Tô Lan Thi rên khẽ, đến cả đảo mắt cũng không còn sức.
Môi bị hắn hôn lấy, lưỡi hắn đột nhập khoang miệng, quấy nhiễu đầu lưỡi cô.
"Ư..." Cô hừ nhẹ.
Hơi thở đan xen trở nên thô trọng, Tô Lan Thi toàn thân mềm nhũn.
Hai chân bị mở rộng, váy bị vén lên, phô ra lỗ lồn đỏ ửng ướt át vì bị đâm nhiều.
Bị địt quá nhiều, thịt non bên trong lồn đã chuyển màu đỏ thẫm, trông vô cùng dâm đãng.
"Bảo bối, trước khi xe đến tòa nhà văn phòng, em có thể siết anh xuất tinh không?" Phó Hoành cười nói.
Môi Tô Lan Thi bị hôn sưng đỏ, cô mím mím môi, nói: "Anh có thể thử xem."
Nói xong cô cởi quần hắn, móc cặc đã cương cứng ra, rồi trèo lên người hắn.
Bàn tay mảnh mai nắm lấy thân cặc, áp vào lỗ lồn, cọ xát khe hở. Đợi khi hai bộ phận đều bôi ướt dịch nhờn, Tô Lan Thi mới từ từ hạ eo ngồi xuống.
"Ưm a..." Khoảnh khắc hai bộ phận dâm đãng kết hợp, cả hai đều rên lên khoái cảm.
Cảm giác bị lấp đầy, bị siết chặt này xuyên thấu tận tâm hồn. Khiến họ nghiện ngập.
Thịt mềm ẩm ướt bó lấy cặc thịt, khiến Phó Hoành sướng đến nheo mắt, thốt lên: "Sướng quá! Lồn em siết giỏi thật."
Tô Lan Thi lại ngậm cặc vào người, toàn thân mềm nhũn, ôm bả vai hắn, vặn eo từ từ đưa lên hạ xuống. Cảm giác ma sát này khiến cô say mê.
Trong chuyện ấy, Phó Hoành vốn thích chủ động, nhưng bị cô gái nhỏ bé cưỡi lên người dùng lồn địt cặc, trải nghiệm này vừa mới lạ vừa kích thích, hắn khá thích.
Nhưng hắn nhanh chóng chê cô nhấp nhả quá chậm, hai bàn tay lớn nắm eo Tô Lan Thi, bắt đầu đẩy hông mạnh mẽ, khiến cặc to lớn trong lỗ lồn ra vào nhanh chóng, cọ xát đâm vào.
Tiếng "bốp bốp bốp" lập tức vang khắp xe.
Mỗi lần rút ra đâm vào, chất nhờn từ lỗ lồn chảy ra ướt đẫm đùi cả hai, thấm cả vào quần người đàn ông, nhưng lúc này không ai bận tâm.
Khoái cảm dữ dội công kích thần kinh họ, khiến họ không thể dừng lại. Cơ thể uốn éo, càng lúc càng dùng lực đẩy lên hạ xuống.
Lỗ thịt nhạy cảm bị cặc giã đi giã lại, thành âm đạo tiết ra chất nhờn như tiểu không tự chủ, nước chảy ròng ròng. Dương vật ướt đẫm, mỗi lần ra vào phát ra tiếng "sột soạt" khiến người nghe mà mặt đỏ tai hồng.
Khi bị địt sướng, Tô Lan Thi hoàn toàn không kiểm soát giọng của mình, rên rỉ dâm đãng: "A... a... sướng quá..."
Dù có tấm ngăn cách, nhưng động tĩnh lớn như vậy, Tô Lan Thi tin chắc tài xế phía trước biết họ đang làm gì.
Nghĩ đến việc quá trình làm tình có thể bị người khác nghe thấy, cô nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ.
Nhưng khoái cảm như thủy triều dâng lên, Tô Lan Thi căn bản không thể dừng lại. Cô như con sóng nhỏ trong cơn thủy triều dục vọng, bị cuốn vào xoáy nước, chìm nổi không ngừng.
"Ưm a... a..."
Khoảnh khắc lên đỉnh, cô trợn trắng mắt, toàn thân run rẩy, lỗ lồn co thắt không ngừng, siết chặt lấy cặc của người đàn ông.
Phó Hoành cũng không cố kìm nén, dưới cơn khoái cảm, hắn hít sâu, dùng lực đẩy lên, đâm sâu dương vật vào tử cung của người phụ nữ.
Tinh quan buông lỏng, tinh dịch đặc quánh phun ra từng đợt.
"Ồ ồ..." Hắn rên lên khoái cảm.
Tinh dịch không ngừng phun ra, hắn nắm eo cô, ghì chặt lấy cặc, thoải mái bơm đầy.
Tô Lan Thi bị bơm đến mềm nhũn trên người hắn, lâu sau vẫn trong trạng thái mê man, sướng đến mất trí.
Khi tỉnh lại từ cực khoái, cô mới phát hiện xe đã dừng lại ở bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà văn phòng, không biết đã bao lâu.
CHƯƠNG 56: LY HÔN
Dù đã lên đỉnh xuất tinh, hai người vẫn không tách ra. Phó Hoành bế Tô Lan Thi xuống xe với tư thế giao hợp, cặc vẫn cắm sâu trong lồn nhỏ, hoàn toàn không có ý định rút ra.
Tô Lan Thi xấu hổ muốn chết, may mà cô mặc váy che được nơi hai người giao hợp. Không tiện tranh cãi trong tình huống này, cô đành mặc kệ, dù sao hắn cũng là ông chủ công ty, không ai dám thắc mắc.
Khi di chuyển, hai bộ phận sinh dục gắn liền cọ xát nhẹ. Tô Lan Thi bị cọ sướng, rên rỉ mềm nhũn, dựa vào vai hắn thì thầm: "Anh định cả ngày như thế này sao?"
Người đàn ông gật đầu nghiêm túc: "Đúng vậy, kể cả đi đái cũng phải đái vào trong."
Tô Lan Thi tức đến phì cười, vỗ vai hắn: "Cả ngày địt như vậy, lồn em sớm bị giãn mất."
Phó Hoành đáp: "Không sao, cặc anh đủ to, nhét vào là lấp đầy ngay."
Vừa địt vừa nói chuyện dâm đãng, hai người tiến về thang máy.
Thang máy VIP vắng tanh. Phó Hoành bế Tô Lan Thi vào, ép cô vào tường, vặn hông khiến cặc đã cứng lại đâm vào lồn dâm đãng, khiến cô lại rên lên.
"Ưm a... a..."
Giọng cô mềm nhũn: "Anh chưa đủ sao? Không nghỉ chút nào à?"
Phó Hoành hơi thở thô trọng: "Em đĩ thế này, câu dẫn người như vậy, anh không thể dừng được."
Tô Lan Thi: "..."
Thế là hai người lại làm tình trong thang máy.
Nước lồn Tô Lan Thi nhiều đến mức làm ướt cả váy và quần.
Phó Hoành địt một lúc thấy quá trơn, không đủ sướng, liền rút cặc ra, quỳ xuống vén váy cô, dùng tay tách môi âm hộ, phô ra lỗ lồn đỏ ửng đang run rẩy.
Không do dự, hắn thè lưỡi liếm vào.
Tô Lan Thi chân run rẩy: "Đừng, đừng ở đây, có camera."
Cô xấu hổ đỏ mặt, định kéo váy xuống nhưng hắn còn vén cao hơn: "Chỉ mình anh xem được."
Tô Lan Thi lúc này yên tâm.
Phó Hoành không liếm lâu vì thang máy đã tới tầng văn phòng. Hắn bế cô đi một mạch vào phòng làm việc.
Chiếc bàn làm việc sang trọng trở thành giường. Tô Lan Thi bị đặt lên đó, chân mở rộng phô lỗ lồn ướt nhẹp. Mặt bàn đen bóng tương phản với làn da trắng nõn của cô, đẹp đến nghẹt thở.
Phó Hoành thở gấp, cởi áo khoác, mở cúc áo sơ mi rồi mới bắt đầu cởi váy Tô Lan Thi.
Cô nhanh chóng trần truồng trên bàn, mềm nhũn để mặc hắn bày biện.
Phó Hoành không vội địt, mà lấy điện thoại chụp ảnh cô đang khỏa thân. Hắn muốn lưu lại mọi khoảnh khắc dâm đãng của cô.
Tô Lan Thi lại lên cơn khát, lồn ngứa ngáy trống rỗng. Cô vặn mông đòi hỏi nhưng Phó Hoành mải chụp ảnh, còn bắt cô tạo dáng càng đĩ hơn.
Khát khao cặc to lớn, Tô Lan Thi đành ngoan ngoãn nghe lời, tạo đủ tư thế dâm đãng để hắn chụp thỏa thích. Cảm giác như cô là nữ chính trong phim cấp ba, lẳng lơ không chịu nổi.
Người đàn ông này quả nhiên là tên đại biến thái!
Khi chán chơi, Phó Hoành mới đè cô ra địt một trận dữ dội, đến khi bơm đầy tinh dịch vào tử cung mới chịu dừng.
Chiếc váy của Tô Lan Thi đã hỏng, cô đành mặc áo sơ mi của Phó Hoành. Dáng vẻ trần truồng trong áo sơ mi rộng thùng thình khiến người đàn ông mê mẩn, cặc vừa xuất tinh hai lần lại cương cứng. Nhưng lần này dù hắn dỗ cách nào, Tô Lan Thi cũng không chịu.
Ăn sáng xong ở văn phòng, Tô Lan Thi vào phòng nghỉ ngủ bù, Phó Hoành xử lý đống công việc chất như núi đến tận trưa.
Hắn bế cô từ giường ra ghế sofa ăn trưa. Cô chán ăn chỉ muốn ngủ, Phó Hoành đành tự tay đút từng thìa cho cô.
Vừa đút hắn vừa hỏi: "Chiều có tiết không? Quan trọng không?"
Tô Lan Thi tưởng hắn còn muốn làm tình, mặt khó chịu: "Không được, chiều không làm nữa đâu." Làm thêm nữa lồn cô thật sự hỏng mất.
Phó Hoành cười: "Không làm đâu, anh chỉ muốn đưa em đi một nơi."
Tô Lan Thi tò mò hỏi: "Đi đâu?"
Người đàn ông làm vẻ bí mật: "Đến nơi em sẽ biết."
Ăn trưa xong, hai người vào phòng nghỉ ngủ trưa, Tô Lan Thi lại bị hắn quấy rối thêm lần nữa.
Tỉnh dậy, Phó Hoành không biết đi đâu lấy được chiếc váy bắt cô mặc, vẫn không có quần lót. Tô Lan Thi trừng mắt, nhưng thà thế còn hơn mặc áo sơ mi trắng.
Thay váy xong, Phó Hoành dẫn cô rời công ty. Hỏi đi đâu hắn cũng không nói, cho đến khi xe dừng trước cửa Cục Dân chính, Tô Lan Thi ngồi trong xe nhìn người qua lại, sững sờ.
Phó Hoành hôn lên môi cô, nói: "Anh hẹn Tô Ngọc đến làm thủ tục ly hôn. Anh muốn em làm nhân chứng." Tô Lan Thi thầm nghĩ có gì mà phải làm chứng, hắn ly hôn hay không, cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Nhưng người đàn ông hiếm khi nghiêm túc: "Cuộc hôn nhân trước là âm mưu anh tưởng hay ho. Sau này anh mới nhận ra mình sai, sai rất lớn. Hôn nhân phải là chuyện thiêng liêng, để anh được danh chính ngôn thuận bên người phụ nữ mình yêu suốt đời."
Hắn hơi ngượng ngùng, nghiêm mặt nói: "Tô Lan Thi, em có thể cho anh cơ hội được sống trọn đời bên em không?"
CHƯƠNG 57: TRÓI BUỘC
Tô Lan Thi hơi sững sờ, không ngờ Phó Hoành lại chọn thời điểm và địa điểm như vậy để tỏ tình. Ngoài bất ngờ, cô còn thấy buồn cười, thực sự đã bật cười.
"Anh còn chưa ly hôn xong đã cầu hôn em, anh nghĩ em sẽ đồng ý à?"
Phó Hoành trong lòng có chút căng thẳng. Là người đứng đầu bao năm, đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc cầu hôn một người phụ nữ. Hắn biết nên chọn thời điểm tốt hơn, địa điểm hoàn hảo hơn, nhưng khoảnh khắc này, trong lòng trào lên cử chỉ bộc phát, lời cầu hôn liền thốt ra.
Thái độ mơ hồ của Tô Lan Thi khiến hắn bối rối. Nếu là trước kia, với tính kiêu ngạo của mình, Phó Hoành sẽ không lo bị từ chối. Nhưng từ sau mâu thuẫn suýt chia tay, trước mặt Tô Lan Thi, hắn luôn cảm thấy thiếu tự tin.
Hít sâu một hơi, Phó Hoành nói nhẹ: "Xin lỗi, anh không nên đột ngột như vậy. Em không cần trả lời ngay, có thể từ từ suy nghĩ." Dừng một chút, hắn tiếp: "Anh đi làm thủ tục trước, em đợi trong xe nhé."
Tô Lan Thi không nói gì, nhưng mắt cười thành vầng trăng, gật đầu: "Đi đi."
Phó Hoành mở cửa xe bước xuống.
Tô Lan Thi nhìn qua cửa kính thấy Tô Ngọc đứng trước cửa Cục Dân chính. Hôm nay cô ta trang điểm đậm, mặc váy đẹp, thoạt nhìn tưởng đi đăng ký kết hôn.
Ánh mắt Tô Ngọc cũng liếc về phía này, lạnh lùng không cảm xúc.
Tô Lan Thi chỉ nhìn cô ta hai giây rồi quay đi.
Ở ngã tư cách đó không xa, đèn đỏ bật rồi lại tắt, người qua đường vội vã, ít ai ngoái nhìn lại con đường đã qua.
Thời gian trôi đi trong ánh đèn đỏ xanh thay phiên.
Có lẽ thủ tục ly hôn không phức tạp, Tô Lan Thi không đợi lâu, Phó Hoành và Tô Ngọc đã lần lượt bước ra.
Phó Hoành đi thẳng về phía xe, không liếc mắt nhìn Tô Ngọc.
Tô Lan Thi bình thản nhìn cảnh này, nghĩ rằng hắn gấp gáp ly hôn như vậy, hẳn thực sự rất muốn cưới mình.
Nhưng làm sao đây, cô thực ra không quá muốn kết hôn, hơn nữa còn chưa tốt nghiệp đại học.
Khi Phó Hoành lên xe, Tô Lan Thi vẫn không nhịn được hỏi: "Tô Ngọc có nói gì không?"
Phó Hoành đáp: "Cô ta có tư cách gì để nói? Giữa anh và cô ta chỉ là giao dịch."
Tô Lan Thi thả lỏng người trên ghế, chỉ "Ồ" một tiếng.
Nhưng Phó Hoành không bỏ cuộc, định nhắc lại chuyện cầu hôn.
Tô Lan Thi ngắt lời, cầm giấy ly hôn của hắn lật ra xem, thờ ơ nói: "Anh vừa ra khỏi một nấm mồ đã vội vàng bước vào nấm mồ khác sao?"
Phó Hoành không đồng tình: "Cưới em thì không phải nấm mồ."
Ánh mắt Tô Lan Thi càng thêm ý cười, nghĩ thầm gã đàn ông này nói lời đường mật thật hay.
Ngay sau đó, môi cô đã bị hắn hôn dữ dội.
Hai người bỏ làm bỏ học, thẳng về nhà.
Về đến nơi, Phó Hoành lấy ra sợi dây đỏ mới tinh, trói cô lại, nói hôm nay vui, muốn chơi với cô.
Tô Lan Thi bất lực, tại sao hắn vui lại đến hành hạ cô? Nghĩ mình cũng là S nổi tiếng trong giới, sao phải ngoan ngoãn để hắn trói? Sự thật là dù kỹ thuật điêu luyện, nhưng về sức mạnh cô thua hắn, dễ dàng bị hắn khống chế.
Sợi dây thừng đỏ rực như có sinh mệnh, quấn quanh làn da trắng nõn của Tô Lan Thi từng vòng, tạo thành nút thắt cô chưa từng thấy. Về điểm này, Tô Lan Thi thực sự không bằng hắn. Số một giới BDSM, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tay chân cô bị trói chụm vào nhau, hai chân mở rộng hình chữ M, phô bày lỗ lồn đỏ ửng ở giữa đùi, thịt non không ngừng co bóp, từng dòng nước trong vắt chảy ra, chẳng mấy chốc vùng kín đã lầy lội.
"Miệng nói không muốn nhưng cơ thể lại thành thật đấy. Nhìn lồn em xem, ướt như đái dầm." Phó Hoành vừa nói vừa ngắm nghía tác phẩm của mình, thỉnh thoảng điều chỉnh sợi dây để tạo ra nút thắt hoàn hảo nhất.
Dây không buộc quá chặt, nhưng chỗ nào cần thắt thì thắt, khiến bộ ngực vốn đã đầy đặn càng thêm nổi bật, hai đầu núm vú cương cứng như đang chờ được nếm thử.
Do tư thế trói buộc quá khó, Tô Lan Thi chỉ có thể nửa nằm nửa ngồi trên sofa. Không cần nhìn cô cũng biết mình lúc này trông thật dâm đãng.
Phó Hoành không chỉ dùng mắt thưởng thức kiệt tác của mình, mà còn dùng điện thoại chụp ảnh cô từ mọi góc độ.
Tô Lan Thi nhanh chóng vào guồng, lỗ hồng bắt đầu cảm thấy trống rỗng khó chịu.
CHƯƠNG 58: HUẤN LUYỆN
Cơ thể bị trói buộc, nhưng tâm hồn lại tự do. Những cơn sóng dục vọng dâng lên cao hơn. Có lẽ nhiều người cả đời không có cơ hội trải nghiệm khoái cảm tột cùng như thế này, Tô Lan Thi nghĩ mơ hồ, toàn thân mềm nhũn, lồn lẳng lơ chưa bị địt đã co bóp liên hồi, tiết ra dòng nước đục ngầu, ngón chân co quắp lại.
Phó Hoành ném điện thoại lên sofa, bế cô thẳng đến căn phòng đặt chiếc lồng vàng. Căn phòng kín mít, không có cửa sổ, đèn bật sáng, chiếc lồng sắt lấp lánh phản chiếu ánh kim loại lạnh lẽo.
Tô Lan Thi trần truồng bị trói bằng dây đỏ được đặt giữa lồng, hai chân giữ nguyên tư thế chữ M, lỗ hoa luôn mở rộng, nước lồn chảy đầy mông, lấp lánh dưới ánh đèn.
Hơi thở cô gấp gáp, không nói lời nào nhưng ánh mắt đầy khát khao, mong hắn mau dùng cặc to lớn thỏa mãn cô.
Như hiểu được thông điệp trong mắt cô, Phó Hoành mỉm cười: "Muốn bị địt rồi à?"
Tô Lan Thi gật đầu.
"Muốn, có phải nên cầu xin anh trước không?" Hắn đứng cao hơn, như vị thần cai quản dục vọng của cô.
Cô đã hoàn toàn nhập vai, ngực phập phồng, thở gấp nói: "Chủ nhân... địt em đi... xin anh..."
Phó Hoành quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt từ khuôn mặt dần di chuyển xuống giữa đùi, dùng ngón tay thon dài chạm vào hột le sưng đỏ, thì thầm: "Hột le bị địt sưng rồi, con đĩ lẳng lơ ngày nào cũng động dục à?"
Lời lẽ sỉ nhục không khiến cô xấu hổ, mà càng kích thích dục vọng. Tô Lan Thi vặn eo, thở dốc: "Vâng... con đĩ lẳng lơ ngày nào cũng động dục... ngày nào cũng muốn cặc to... chủ nhân... dùng cặc to địt chó cái đi..."
Bị kích thích bởi bộ dạng dâm đãng này, Phó Hoành cảm thấy cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt đứng dậy, chỗ căng phồng trong quần đã lộ rõ.
Mặc dù cặc cứng đến mức sắp nổ tung, hắn vẫn thong thả cởi thắt lưng. Khi mới về nhà, Tô Lan Thi đã bị hắn lột sạch quần áo, còn hắn vẫn mặc vest đi làm, dáng vẻ quyền lực của kẻ thống trị, hoàn hảo minh họa cho bốn chữ "y quan cầm thú".
Lúc này, hắn chỉ rút thắt lưng ra, mở khuy quần, lôi cặc thịt cứng như thép ra ngoài.
Dương vật to dài, đầu khấc sưng to như quả trứng, thân màu nâu sẫm, trông vô cùng xấu xí như quái vật. Nhưng khi Tô Lan Thi nhìn thấy nó, toàn thân bùng cháy dục vọng, trong chốc lát đã thành ngọn lửa rừng rực.
Cô giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng sau hai lần thử đành bất lực, chỉ có thể nằm trong tư thế mở rộng hai chân.
"Em muốn..." Cô thè lưỡi liếm môi đỏ, ánh mắt mê ly: "Chủ nhân... cho em..."
Phó Hoành nắm dương vật, quỳ gối trước mặt cô, đưa cặc lại gần, cười khẽ: "Có phải muốn cái này không?"
Tô Lan Thi há miệng đầy khát khao, thè lưỡi muốn liếm đầu cặc, nhưng bị hắn né tránh: "Chó cái dâm đãng, anh cho phép em liếm à?"
Hắn nắm chặt gốc cặc, vung lên rồi đập vào mặt cô từ trái sang phải. Cặc thịt cứng ngắc đập vào mặt phát ra tiếng "bốp bốp".
Tô Lan Thi không thấy đau, chỉ là hô hấp trở nên càng gấp gáp hơn.
Nước từ đầu cặc bắn lên má cô, người đàn ông mới dừng lại, ra lệnh: "Thè lưỡi ra, dài hơn."
Tô Lan Thi nghe lời thè lưỡi hết cỡ. Dáng vẻ này càng giống chó cái động dục hơn.
Bề ngoài Phó Hoành tỏ ra bình thản, nhưng thực chất cũng bị kích thích đến cực độ, cây cặc căng cứng khó chịu, toàn thân gân guốc căng thẳng.
Hắn nắm cây cặc, vung vẩy lên xuống rồi dùng đầu cặc đập vào lưỡi cô, tiếng "bốp bốp" nhẹ lại vang lên.
Tô Lan Thi đang thè lưỡi không thể nuốt nước bọt, nước dãi chảy thành dòng từ đầu lưỡi, kéo thành sợi tơ bạc, đầu cặc to lớn cũng ướt đẫm nước dãi, càng thêm nhờn dính.
Ánh mắt Phó Hoành sâu thẳm, tràn ngập dục vọng cuồng nhiệt, khoái cảm từ đầu cặc khiến hơi thở hắn càng thêm thô trọng.
Chỉ muốn địt chết cô ngay lúc này.
Hắn độc ác nghĩ vậy, nhưng đột nhiên đứng dậy, đi đến bộ dụng cụ bên cạnh chọn ra chiếc roi mềm nhẹ.
Nhìn thấy chiếc roi, cơ thể Tô Lan Thi run rẩy không kiểm soát. Cô nhận ra, chiếc roi nhỏ này chuyên dùng để quất vào hột le, nhớ lại lần trước bị đánh đến mức tiểu không tự chủ, cô vô cùng kích động.
"Run cái gì?" Phó Hoành buồn cười nhìn cô, "Sợ bị đánh? Anh tưởng em thích chiếc roi này."
"Ưm..." Cô rên khẽ đáp, "Chủ nhân... xin chủ nhân quất vào lồn đĩ của chó c... a..."
Khi chiếc roi của Phó Hoành vung xuống, lời cô còn chưa nói xong, âm cuối biến thành tiếng rên khoái cảm.
CHƯƠNG 59: CỰC KHOÁI
Một tiếng "bốp" vang lên không lớn, nhưng khiến Tô Lan Thi rên rỉ mềm nhũn. Cơn đau nhói nhẹ cùng khoái cảm mãnh liệt từ âm vật truyền đến, như bị điện giật khiến cơ thể cô run rẩy dữ dội. "A... a..."
Chưa kịp cảm nhận cơn cực khoái bùng nổ, nhát roi thứ hai đã giáng xuống, lại trúng đích vào hột le sưng đỏ, lực đạo vừa đủ khiến cô vừa đau vừa sướng. "A... a..." Lần này, cả cơ bắp ở bẹn đùi cũng co giật.
Lỗ lồn co bóp không ngừng, tùng luồng dâm thủy đục ồ ạt tuôn ra, ướt đẫm vùng kín và hậu môn. Dưới ánh đèn trông càng thêm dâm mĩ.
Sau tiếng rên, Tô Lan Thi lại mong chờ nhát roi thứ ba. Nhưng lần này, roi hướng về núm vú căng cứng. Bị đánh bất ngờ, núm vú run rẩy rồi cương cứng hơn.
"Ưm a..." Tô Lan Thi không kìm được mà vặn vẹo, bộ ngực bị trói cũng rung nhẹ.
Dù nhíu mày nhưng biểu cảm lại vô cùng khoái lạc, hoàn toàn chìm đắm trong dâm đãng.
Là một S, khi huấn luyện nô lệ tình dục phải luôn làm chủ tình thế. Nhưng Phó Hoành nhận ra trước mặt Tô Lan Thi, hắn ngày càng không thể giữ vẻ cao ngạo. Dù ở vị trí thấp hơn, là nô lệ bị điều giáo, nhưng mỗi phản ứng của cô đều dễ dàng chi phối hành động hắn.
Hắn ngược lại trở thành kẻ bị dẫn dắt, đoán cô có đau không, thích bị đánh chỗ nào, có chịu được không.
Điều này không đúng, khiến hắn như một chủ nhân vô dụng.
Phó Hoành nghĩ, trong tình yêu, kẻ yêu sâu hơn ắt là kẻ thua cuộc. Trước mặt Tô Lan Thi, hắn đã thua từ lâu.
Chiếc roi mềm đánh núm vú trái rồi chuyển sang phải. Khi cô đã lên cơn, hắn lại chuyển hướng đánh vào âm vật.
Ba điểm nhạy cảm luân phiên, chẳng mấy chốc Tô Lan Thi không chịu nổi nữa, toàn thân co giật lên đỉnh.
"A a... a a a..." Khi cực khoái, cô trợn mắt, từng đợt dâm thủy phun ra từ lồn, ngay sau đó là chất lỏng vàng nhạt bắn ra mạnh mẽ.
"Ưm a a..." Tô Lan Thi biết mình đái dầm, nhưng không thể dừng lại. Khoái cảm tột độ lan khắp cơ thể, lỗ chân lông giãn nở, cô run rẩy rên rỉ, sướng đến ngất đi.
Nhưng Phó Hoành vẫn chưa thỏa mãn. Ngay khi cô lên đỉnh đái dầm, hắn nắm cây cặc thô to, cúi xuống hung hăng đâm thẳng vào lỗ lồn dâm đãng của cô.
"Ưm a a... a..."
Tô Lan Thi cảm thấy cổ họng sắp rách vì rên. Kích thích chồng chất khiến ý thức tan rã, mắt mở to mất tập trung, khuôn mặt ngập tràn khoái lạc.
Phó Hoành bị dáng vẻ này của cô kích thích đến bốc lửa, dương vật vừa vào đã không ngừng nghỉ đâm mạnh.
Tô Lan Thi bị dây trói buộc không thể cử động, nhưng toàn thân vẫn bị hắn địt cho rung lắc không ngừng. "Đồ đĩ, đúng là chó cái thèm cặc, ồ... ồ..." Hắn cúi xuống tìm môi cô, hôn dữ dội, lưỡi quấn quýt điên cuồng. Khi tách ra, cả hai đều thở hổn hển.
"Bảo bối, gọi anh..." Giọng hắn khàn đặc.
Tô Lan Thi còn đang choáng váng, nghe vậy liền mềm mại gọi một tiếng: "Chủ nhân..."
Cây cặc to tiếp tục đâm nhanh vào lỗ thịt, hắn vừa thở gấp vừa hỏi: "Còn nữa?"
Nghĩ nghĩ một chút, cô gọi: "Anh rể..."
Cách xưng hô này khiến cả hai nhớ lại những ngày tháng vụng trộm với thân phận anh rể - em vợ, trong lòng không khỏi dậy sóng.
Người đàn ông lập tức địt mạnh hơn.
"A... a..."
"Còn nữa?" Hắn vẫn không thỏa mãn, vừa giã vừa gặng hỏi.
Tô Lan Thi bị địt đến mềm nhũn, tiếng rên như mèo con, khẽ rên rỉ. Cô liếm môi, một cách xưng hô hiện lên trong đầu: "Chồng ơi..."
Cuối cùng cũng gọi đúng, Phó Hoành vô cùng thỏa mãn, ôm cô gọi "bảo bối", cây cặc địt sâu và mạnh, hận không thể nhét cả bìu dái vào trong lồn.
Trước kia nhịn lâu quá, nên khi địt hắn rất hung hãn. Cơ thể Tô Lan Thi quá nhạy cảm, chẳng mấy chốc lồn thịt lại co bóp, siết chặt lấy dương vật to dài.
"A... a... đến rồi, lại đến rồi..." Cô rên rỉ, vặn eo đón nhận từng cú đâm.
Khoái cảm như điện giật ập đến, Tô Lan Thi sướng đến trợn trắng mắt, há miệng nhưng không thốt thành lời, toàn thân run bần bật, đủ thấy cô lên đỉnh sướng đến thế nào.
Nhưng khi cô lên đỉnh, Phó Hoành mới chỉ bắt đầu, còn lâu mới xuất tinh, có thể chiến đấu đến nửa đêm.
Thời gian còn dài, chỉ cần bên người mình yêu, hắn sẽ không thấy mệt mỏi.
Sau cùng, trước khi ngủ thiếp đi, Tô Lan Thi nói với Phó Hoành, chỉ cần nghi thức cầu hôn đủ cảm động cô, cô sẽ gật đầu đồng ý kết hôn với hắn.
CHƯƠNG 60: KẾT THÚC
Tô Lan Thi vốn tưởng rằng chỉ cần mình chịu nhượng bộ, Phó Hoành sẽ chuẩn bị đủ loại nghi thức cầu hôn long trọng để làm cô cảm động, đồng ý kết hôn với hắn. Nhưng sau đêm đó, mọi thứ trở nên yên ắng lạ thường. Phó Hoành không những không chuẩn bị gì, mà thậm chí còn chẳng nhắc lại chuyện cầu hôn.
Điều này khiến Tô Lan Thi nghi ngờ, phải chăng đêm đó cô nói quá nhỏ nên hắn không nghe thấy???
Thôi, không nghe thì thôi, cô cũng không quá vội kết hôn.
Thế là, hai người tiếp tục cuộc sống bình thường, đi làm đi học, tối về căn hộ thì chơi đủ trò khiêu dâm. Thời gian trôi nhanh vùn vụt.
Cuối tuần, Phó Hoành chợt nhớ ra đã lâu không đến "Ngục Tù", liền hỏi Tô Lan Thi có muốn đi chơi không.
Gần đây bài vở nhẹ nhàng, Tô Lan Thi gật đầu đồng ý, còn đề nghị gọi thêm vài nô lệ để cô thỏa mãn thú vui roi vọt, vì đã sắp quên cảm giác vung roi.
"Tất nhiên không thành vấn đề, em muốn gọi hết cũng được." Người đàn ông ôm cô, âu yếm hôn lên khóe môi.
Trang phục đến bar do Phó Hoành chuẩn bị - bộ đồ da bó sát với váy ngắn. Áo da bó đến mức ép ngực cô căng đầy, khóa kéo suýt không kéo lên được.
"Có phải anh mua quá nhỏ rồi không?" Tô Lan Thi nghi ngờ.
"Chính là cần hiệu ứng sắp bung ra như thế này."
Váy cũng siêu ngắn, vừa đủ che mông, bên trong chỉ có chiếc quần lót lọt khe.
"Anh không sợ em hớ hênh lộ hàng à?"
"Cho nô lệ xem thì không tính. Ngày nào đó anh còn muốn địt em trước mặt bọn chúng."
Tô Lan Thi: "..."
Bên ngoài còn có áo choàng ngắn cá tính, ủng cao cổ đính đinh tán, mặc lên vừa ngầu vừa sang, khí chất ngút trời.
Tô Lan Thi rất thích, mặc xong đứng trước gương ngắm nghía mãi.
Để phối hợp ới cô, hôm nay Phó Hoành cũng mặc quần da, đi ủng ngắn, áo là chiếc áo lưới bó sát, khoe cơ ngực săn chắc, bụng sáu múi và cả núm vú lúc ẩn lúc hiện, cực kỳ khiêu dâm.
Tô Lan Thi lần đầu thấy hắn mặc đồ đĩ thế này, mắt dán chặt không rời. Không nhịn được muốn đưa tay sờ.
Nhưng bị Phó Hoành ngăn lại.
"Đồ sắc nữ, nhịn chút, tối nay tha hồ mà sờ."
Tô Lan Thi bĩu môi, lại không ngừng liếc nhìn hắn. Đẹp trai quá, thực sự nhìn là muốn ăn.
Hai người đến "Ngục Tù" sớm hơn thường lệ. Đại sảnh vốn ồn ào náo nhiệt nay yên ắng lạ thường, nhạc cũng chuyển sang jazz blues tình tứ. Ánh đèn tông lạnh chiếu xuống khiến không gian càng thêm trống trải.
Vừa bước vào, Tô Lan Thi đã nhận ra sự khác biệt.
"Sao vậy, quán bar đang tu sửa à? Bàn ghế ít hẳn, người cũng thưa thớt."
Phó Hoành khẽ nhếch khóe miệng: "Anh cũng lâu không đến, vào xem sẽ rõ."
Thường đến là vào phòng VIP, nhưng hôm nay đại sảnh vắng người, hắn cũng không vội vào, mà kéo Tô Lan Thi đến quầy bar, gọi cho cô một ly cocktail.
Bartender cười bí ẩn, đẩy ly rượu tới: "Nữ hoàng Su, chúc cô có một đêm khó quên."
"Bar sắp phá sản à? Sao ít người thế?" Tô Lan Thi cười hỏi.
Bartender nhún vai, nụ cười càng thêm kỳ quặc.
Tô Lan Thi: "..."
Bỗng nhiên, toàn bộ ánh đèn tắt phụt. Trên sân khấu, một luồng sáng mạnh chiếu thẳng vào ngai vàng.
Tô Lan Thi chớp mắt, xác nhận mình không nhìn nhầm - đó thực sự là một vương tọa lộng lẫy được bao quanh bởi hoa hồng, trên ngai đặt một vương miện lấp lánh.
Đợi nhìn rõ cảnh tượng này, cô kinh ngạc quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy nụ cười bình thản trên mặt hắn. Rõ ràng tất cả đều do một tay hắn dàn dựng.
"Đây là bất ngờ cho em à?" Tô Lan Thi hỏi.
Phó Hoành cười: "Bất ngờ vẫn còn ở phía sau, đừng nóng vội."
Lúc này, loa vang lên giọng dẫn chương trình hào hứng: "Xin mời nữ hoàng Su xinh đẹp uy nghiêm lên ngai vàng!!"
Giọng điệu trang nghiêm này, trong nháy mắt khiến Tô Lan Thi bật cười, môi mím chặt nhưng nụ cười vẫn lộ rõ từ khóe mắt.
"Đến đây, nữ hoàng của anh." Phó Hoành đứng dậy, giơ tay ra.
Thấy hắn nghiêm túc, Tô Lan Thi cũng thu liễm ý cười, đem một tay đặt lên tay hắn, để hắn dẫn từng bước lên ngai vàng lộng lẫy kia.
Xung quanh đại sảnh dần xuất hiện nhiều người, mặc đủ loại trang phục gợi cảm, nhìn là biết toàn sub. Có lẽ ngoài cô và Phó Hoành, tất cả đều là sub.
Đám đông dần dần tập trung quanh sân khấu, hò reo theo nhịp: "Nữ hoàng Su! Nữ hoàng Su!"
Tô Lan Thi trong tiếng reo hò đó đội vương miện, ngồi lên bảo tọa.
Có người mang khay đựng các loại roi da kích cỡ khác nhau để cô chọn. Cuối cùng cô chọn chiếc roi mềm, vung thử thấy vừa tay: "Cái này đi."
Đợi khi cô chọn xong, Phó Hoành mới đến gần: "Em chơi với vài người trước, anh đi thay đồ rồi quay lại."
"Ồ? Anh cũng có tiết mục?"
"Ừ, là tiết mục đặc biệt dành tặng nữ hoàng."
"Vậy em thật sự rất mong chờ đấy."
Khi Phó Hoành vào hậu trường, người dẫn chương trình chọn ra vài sub lên sân khấu.
Mấy người được chọn reo hò phấn khích. Khi lên sân khấu, Tô Lan Thi mới thấy trang phục của họ quá hở hang, bộ phận sinh dục hầu như lõa lộ.
Cô từ ngai vàng đứng dậy, đi đến trước mặt họ, vung roi ra lệnh tạo dáng, rồi bắt đầu quất.
Không phải quất bừa, mỗi nhát roi đều trúng điểm nhạy cảm kích thích dục vọng, lực đạo vừa phải. Tô Lan Thi thực hiện hoàn hảo, chẳng mấy chốc mấy sub đã rên rỉ lăn lộn trên sàn, khiến đám sub dưới sân khấu ghen tị.
Lúc này, có người đẩy một chiếc xe chở hàng lên, bên trên phủ vải đen, nhưng nhìn đường nét hẳn là một người. Tô Lan Thi thu roi, đuổi mấy sub kia đi, rồi đến trước xe đẩy. Tim cô đập nhanh, có linh cảm người dưới lớp vải đen chính là Phó Hoành.
Giọng người dẫn chương trình lại vang lên: "Đây là món quà bí mật ngài Phó dành tặng nữ hoàng, xin mời nữ hoàng tự tay mở lớp vải đen!"
Mọi người xung quanh lại ồn ào cổ vũ.
Đêm nay bất ngờ liên tiếp, Tô Lan Thi đã thấy choáng ngợp. Cô hít sâu, giơ tay nắm vải đen, dùng lực giật phăng ra.
Ánh đèn lập tức chiếu rọi vào người trên xe.
Khi nhìn rõ bộ dạng của người trên xe, đám đông xung quanh bùng nổ tiếng hét kinh thiên động địa. Tô Lan Thi cũng đứng sững tại chỗ.
Người dưới lớp vải đen quả nhiên là Phó Hoành.
Nhưng lúc này hắn, vậy mà lại đang trần truồng quỳ trên xe, người bị trói bằng dây đỏ thừng phức tạp, hai chân mở rộng quỳ gối, hai tay trói ra sau. Dây đỏ quấn từ cổ xuống tận giữa đùi.
Dương vật dài thô đã cương cứng, bìu dái bị dây siết chặt biến dạng.
Dù trước cái nhìn chằm chằm của bao người, hắn vẫn rất thong dong, quỳ thẳng người, ngẩng đầu ưỡn ngực, gợi cảm đến mức khiến người khác chảy máu mũi.
Ai có thể ngờ được S số một giới BDSM lại tự trói mình thành món quà dâm đãng nhất tặng người yêu trước mặt đám sub.
Tô Lan Thi đến gần mới phát hiện, trên miệng người đàn ông còn ngậm nhẫn kim cương to cỡ trứng chim bồ câu, lấp lánh dưới ánh đèn.
Cô với tay định lấy, nào ngờ hắn né đi, không cho. Tô Lan Thi nhướng mày.
Giây sau, người dẫn chương trình cười nói: "Nhẫn cầu hôn không phải tùy tiện lấy là được, nữ hoàng phải quất ngài Phó xuất tinh thì mới có được nhẫn đấy!"
Kiểu cầu hôn này quả nhiên độc đáo, cô thích!
Cô vung roi thử lực, lần đầu đánh người đàn ông này, trong lòng hơi căng thẳng, dù sao hắn cũng là S lợi hại hơn cô, nếu đánh không tốt chắc chắn bị hắn phát hiện. Nhưng nghĩ lại, cơ hội hiếm có, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Bình tâm lại, cô đột nhiên vung roi quất vào bụng dưới phẳng lì của người đàn ông. Tiếng "bốp" vang khắp đại sảnh qua micro.
Roi quất gần dương vật nhưng không chạm vào, trong tích tắc, cây cặc phình to thêm.
Hắn ngậm nhẫn, rên khẽ: "Ư..."
Sau nhát roi đầu, những nhát sau Tô Lan Thi đã không còn áp lực. Cô quất vào ngực, bụng, đùi trong... tất cả điểm nhạy cảm. Cuối cùng tập trung quất vào cây cặc. Dù rất cứng nhưng cũng rất yếu, khó kiểm soát lực.
Nếu là người khác, đã xuất tinh không biết bao lần, nhưng Phó Hoành nhẫn nại, kiên trì đến khi cô lỡ tay quất vào bìu dái, hắn mới rên lên phun tinh dịch đặc quánh.
Tinh dịch bắn ra rất nhiều, bay rất xa, đến mức những người đứng gần sân khấu cũng bị dính, lập tức gây ra một tràng tiếng hét thất thanh.
Tô Lan Thi đợi hắn xuất tinh thỏa mãn xong, mới bước tới, lần nữa với tay lấy chiếc nhẫn từ miệng hắn. Lần này, người đàn ông dễ dàng nhả ra.
"Nữ hoàng yêu quý của anh." Giọng hắn trầm thấp, ánh mắt đẫm tình cảm: "Em có nguyện ý gả cho anh không?"
"Cưới đi, cưới đi, cưới đi!!" Đám đông xung quanh đồng thanh cổ vũ.
Tô Lan Thi trong làn sóng âm thanh cuồng nhiệt ấy, mỉm cười đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, nói: "Em đồng ý."
Nói xong, cô thẳng thắn nghiêng người hôn sâu lên môi hắn. Phó Hoành nóng lòng và đầy chiếm hữu đáp lại nụ hôn, hai chiếc lưỡi quấn quýt điên cuồng trong miệng nhau...
"Hoan hô!!!" Mọi người reo vui.
...
Dù con đường phía trước có gập ghềnh thế nào, chỉ cần có hắn bên cạnh, cô đều có thể hạnh phúc bước tiếp.
Comment